Paul Smith - Thương hiệu tại Nhân

12.05.2017

Nhà thiết kế thời trang ưu tú nhất nước Anh Paul Smith đã hơn 70 tuổi, nhưng vẫn còn rất nhiều trò vui và mánh khóe, trong đó có một... con gà bằng cao su

 

 

Sinh: 5 tháng 7, 1946 (tuổi 70), Beeston, Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland

Quốc tịch: Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland

Vợ/chồng: Pauline Denyer (kết hôn 2000)

Học vấn: Royal College of Art, Central Saint Martins

Phụ huynh: Irene Smith, Harold Smith

 

Smithyland – trụ sở toàn cầu của nhãn hiệu thời trang Paul Smith – là một căn nhà vuông vức được xây bằng gạch đỏ ở Covent Garden (London, Anh). Ngoại thất và phòng chờ được thiết kế chỉn chu nhưng không hào nhoáng. Không có gì thể hiện rằng người chủ nơi đây là một quái nhân. Không có chữ ký đã trở thành logo thương hiệu, không có họa tiết sọc mảnh đặc trưng. Và đặc biệt là không có con thỏ, lá bùa may mắn trong suốt sự nghiệp 50 năm của nhà thiết kế. Lá bùa này có lẽ rất kinh nghiệm, vì năm nay đã 70 tuổi nhưng Smith vẫn còn đứng trên đỉnh ngành thời trang vốn nổi tiếng thất thường.

 

Sự thiếu vắng hình ảnh thương hiệu có lẽ là hình ảnh phản chiếu của người chủ không có chữ tôi, người luôn nhắc mọi người: “Đừng gọi tôi là Ngài Paul”. Nhưng thật ra, cũng không khó thấy đây là chỗ của nhà thiết kế thời trang Paul Smith. Sau bàn tiếp tân là một tủ kính đầy những vật thú vị: một áp phích của vận động viên đua xe đạp Eddy Merckx, mấy con robot tí hon, những vật dụng cũ của David Bowie. Leo bốn tầng lầu (thang máy hỏng như thường lệ), người đến thăm đi ngang qua hàng trăm bức ảnh mà Smith chụp hoặc có liên quan đến ông. Và khi đang thở hổn hển, bạn đứng ngay trước mặt Smith. Ông bắt đầu huyên thuyên bất tận.

 

“Trà, cà phê?”, Smith hỏi, dẫn bạn vào văn phòng, giọng tiếng Anh Nottingham chân chất. “Thịt muối, trứng, đậu?”.

 

Tôi không phải là nhà báo đầu tiên từng đến văn phòng của Smith, nhưng tôi vẫn không thể tả hết chất của nó. Những chồng sách cao như những tòa tháp xiêu vẹo – nhiều sách đến nỗi Smith phải điều hành một thư viện nhỏ. Treo trên tường cũng như xếp thành đống là các tác phẩm nghệ thuật, trong số đó có rất nhiều thứ quý giá: một bức tranh của kiến trúc sư Le Corbusier, một bản phác thảo của nhà thiết kế thời trang Yves Saint Laurent, một bức ảnh của nhiếp ảnh gia Cecil Beaton. Nhiều xe đạp được xếp thành đống. Đây là xe của các cua rơ nổi tiếng như Bradley Wiggins, Mark Cavendish và Chris Froome. “Một đứa nhỏ đã đến đây chơi hôm trước và đếm được 20 chiếc xe đạp. Tôi nghĩ là còn nhiều hơn thế nhưng nó chỉ biết đếm đến 20”.

 

Tuy nhiên, đặc sắc nhất vẫn là những thứ linh tinh kỳ lạ mà Smith tích trữ, một điều mà có lẽ không ai trên quả đất này làm. Một ví dụ: trong hơn 30 năm qua một fan hâm mộ giấu tên (Smith không biết thậm chí người này là nam hay nữ, chỉ biết dấu bưu chính xuất phát từ Mỹ) đã và đang gởi cho Smith những món và lưu niệm kỳ quặc. Những vật này không được đóng gói – tem dán trực tiếp lên vật đó. Có thể là ván trượt tuyết, một con gà nhồi bông, một cái thang, một bông hoa hướng dương to hơn 2m. Một món quà gần đây là một tượng bán thân nữ làm bằng nhựa màu hồng.

 

“Người đưa thư không biết nên cầm tượng ở đâu”, Smith cười. “Và cô tiếp tân chỉ nói đơn giản, “Cho Paul phải không?”. Những món quà này đã trở thành một loại nghệ thuật diễn xuất (performance art). Tôi rất thích thú vì thế giới này hiện nay quá tham lam, ai cũng giống nhau và bị thống trị bởi các tập đoàn lớn. Những món quà mà tôi nhận được trong 30 năm không có yêu cầu hay lý do, không một câu yêu ghét và không ai đòi tiền. Không có gì cả. Chỉ là một hành động mà một người nào đó làm”.

 

 

Khi còn trẻ, Paul Smith ước mơ trở thành một vận động viên đua xe đạp

 

Smith bỗng trở trên nghiêm túc, ít nhất là trong một khoảnh khắc. 2016 là một năm đầy thử thách, đối với nhà thiết kế Paul Smith và cả thương hiệu thời trang cùng tên.

 

“Chúng tôi gặp khá nhiều khó khăn”, Smith thừa nhận, “Brexit (nước Anh rời Liên minh Châu Âu EU), Trump, trưng cầu ý dân ở Ý, khủng bố. Ở Pháp, lượng khách du lịch đến Paris giảm 30%. Đây là một vấn đề thực tiễn. Thế giới vẫn chưa bao giờ thoát khỏi suy thoái kinh tế. Người ta chỉ đang ảo tưởng thôi khi nói như vậy. Chúng tôi đang ổn định, không lên cũng không xuống. Như vậy vẫn tốt hơn nhiều hãng khác. Họ không ổn định và phải cắt giảm nhân viên, phải đóng cửa cửa hàng. May mắn là chúng tôi không cắt giảm hay đóng cửa lúc này”.

 

Smith gọi không khí của Smithyland là “trẻ thơ” nhưng không “ấu trĩ”. Smithyland đã trở thành một thánh địa, một nơi trú ẩn khỏi một thế giới tàn ác và lạnh lùng. “Chúng tôi vừa có khách đến chơi và ăn bánh kẹp”, Smith vẫn nói không ngừng. “Họ nói cảm ơn trời vì cái văn phòng này và cảm ơn trời vì cuộc trò chuyện này vì mọi thứ thật là vui vẻ và tươi mới. Tôi vẫn mở cửa công ty làm việc vào những năm 1980. Lúc đó công nhân mỏ than đình công. Một tuần chỉ có điện trong ba ngày, những ngày còn lại phải dùng máy phát điện. Tôi luôn làm tốt khi ngoại cảnh khó khăn. Cho nên chúng tôi sẽ không đột nhiên biến mất. Nền tảng của chúng tôi rất vững chắc. Thời đại hiện nay khác hẳn những lúc trước kia, nhưng  cũng không quá phức tạp”.

 

Đây là một bức tranh ảm đạm, nhưng Smith, một người có dòng máu nghệ sỹ ăn sâu, không bao giờ chấp nhận một không gian u tối. “Tôi bắt đầu ngày làm việc mỗi ngày vào lúc 6 giờ sáng. Tôi rất thân với mấy cô lao công”, Smith nói, “Dọn dẹp ở đây cần một kỹ năng đặc biệt. Cô ấy chỉnh máy hút bụi thành máy thổi . Anh có thể làm như vậy bằng cách cắm ống vào lỗ thổi thay vì lỗ hút. Phù phù phù phù. Sau đó cô ấy chỉnh thành máy hút rồi hút hết bụi trong không khí”.

 

Một người đẹp trai và gầy, Smith là tờ quảng cáo tốt nhất cho thương hiệu . Hôm nay ông mặc áo sơ mi denim với cúc bằng ngọc trai và quần chinos màu xanh indigo. Đột nhiên, ông đứng phắt dậy, háo hức như một người sưu tập bướm cầm vợt chạy theo bướm lạ. “Cô ấy làm phù phù phù phù, sau đó kịt kịt kịt kịt. Rất hiệu quả”. Smith nhảy nhót xung quanh phòng, cố gắng làm chủ một cỗ máy hút bụi bất trị mà ông tưởng tượng ra. Ai có thể ngờ được Paul Smith, hiệp sỹ của nước Anh, lại là một chú hề.

 

Ngay cả khi bạn không quá hứng thú với thời trang, câu chuyện của Paul Smith vẫn là một bài học về kinh doanh kỳ lạ và có lẽ không thể lập lại. Làm thế nào mà một người lại có thể biến thương hiệu cá nhân của mình thành một đế chế toàn cầu với doanh thu 192 triệu bảng Anh trong năm 2015? Làm thế nào mà một người xuất phát từ một cửa hiệu không có cửa sổ ở Nottingham biến nó thành 39 cửa hàng độc quyền, 180 cửa hàng nhượng quyền ở hơn 60 nước và không thể tin được là 250 cửa hàng ở Nhật Bản? Smith đã đạt được tất cả những thứ này bằng những bài học cắt may sơ sài. Ông vẫn đang nắm phần lớn cổ phần của công ty mang tên mình, một điều hiếm có trong ngành hiện nay.

 

Khi mới chỉ 23 tuổi, Smith mở cửa hàng đầu tiên, với cái tên hoành tráng Paul Smith Vêtement Pour Homme, vào năm 1970 tại thị trấn quê nhà. Lúc đó chưa có thiết kế riêng của Smith, nhưng đã có một số chi tiết nhỏ mà sau này trở thành phong cách độc quyền của ông. Trong khi phần lớn các nhà bán lẻ chỉ quan tâm đến doanh thu trên mét vuông, cửa hàng của Smith luôn tập trung hơn vào việc tạo ra một “cảm giác đặc biệt” cho khách hàng. Cửa hàng đầu tiên bán đĩa nhạc và tạp chí bên cạnh quần áo. Tham vọng từ đó đã lớn hơn rất nhiều: tại số 9 đường Albemarle ở Mayfair (London), cửa hàng flagship của Smith, có một phòng chứa 26.000 miếng domino phủ lên các bức tường chỉ để giúp khách và nhân viên bắt chuyện.

 

“Cả Colette ở Paris và 10 Corso Como ở Milan đều đã nói họ chịu ảnh hưởng từ cách chúng tôi điều hành cửa hàng. Tức là không chỉ bán quần áo”, Smith nói. “Cho nên có lẽ tôi là người tiên phong”.

 

 Một cửa hàng Paul Smith ở California, Mỹ

 

Smith bắt đầu thiết kế quần áo vào giữa những năm 1970. Ở tuổi 21, Smith gặp một cô gái tên Pauline Denyer. Denyer lớn hơn Smith năm tuổi và đã tốt nghiệp trường Royal College of Art ngành thời trang. Denyer dạy Smith cắt may trên một cái bàn gỗ thông dài trong căn hộ của họ. Bên cạnh đó, Smith học thêm vào buổi tối với một người khác chuyên về may đồ quân sự và lễ phục. Hai cách làm khác nhau này kết hợp lại trong Smith thành một phương pháp mà người khác gọi là “classic with a twist” (cổ điển có biến tấu), nhưng có lẽ cách gọi của Smith hay hơn: “no-bullshit clothing” (quần áo không vớ vẩn). Cùng với Giorgo Armani, Smith dẫn dắt một xu hướng mới trong những năm 1980: làm đường nét của suit mềm đi và thoải mái hơn. Smith cũng được cho là đã làm quần lót boxer phổ biến trở lại.

 

Có lẽ cũng như nhiều bạn đọc, tôi xem Paul Smith là một phần quan trong của tủ quần áo trong cả đời mình, bắt đầu từ những thứ nhỏ và dễ mua như boxer và đồ cũ của anh trai. Quần áo của Smith đã không bao giờ lỗi thời hay hư hỏng. Tôi có một cái áo sơ-mi sọc đen và đỏ của Smith, món cũ nhất và được mặc nhiều nhất trong tủ quần áo. Chiếc áo này không nổi bật lắm, nhưng vẫn có cúc bằng sừng và cổ tay áo tương phản tế nhị. Smith hiểu rằng phần lớn đàn ông không muốn người khác bình phẩm về trang phục của mình, nhưng họ vẫn muốn quần áo phải thú vị và có những chi tiết mà chỉ có người mặc mới biết.

 

Khi gặp Smith, Denyer đã có hai đứa con. Smith và Denyer có hai con chó Afghan hound và hai con mèo lông dài. Smith đùa rằng ông và mấy con vật rất khó phân biệt: tóc dài bồng bềnh, mũi to. Có vẻ như là quá nhiều trách nhiệm cho một người thôi học năm 15 tuổi mà không có bằng cấp gì.

 

“Tôi làm tất cả mọi việc để kiếm tiền, cho nên tôi cũng đã có được rất nhiều kỹ năng”, Smith kể lại. “Tôi đua xe đạp từ năm 12 đến 18 tuổi. Lúc đó tôi học được cần phải có tinh thần cạnh tranh và làm việc tập thể. Những tố chất này giúp tôi rất nhiều vì có 180 người trong căn nhà này. Tôi không nghĩ là tôi thật sự có tính cạnh tranh nhưng tôi có bản năng sinh tồn, kiểu “well,we’ll just work it out then” (làm đi rồi tính)”.

 

Trong một thời điểm khó khăn, sự bền bỉ này lại một lần nữa cần thiết. “Có rất nhiều người không muốn đến Paris nữa, nên cần phải tìm cách khiến họ lên mạng”, Smith nói. “Cần đào sâu suy nghĩ. Trong đua xe đạp, người ta nói anh đào sâu suy nghĩ khi cảm thấy mệt. Trong thời kỳ suy thoái 2008, tôi nghĩ, cách này không hiệu quả, vậy hãy thử…”. Rồi chúng tôi mở ba cửa hàng ở Ấn Độ. Cần phải làm một cái gì đó, tìm một cách mới để giải quyết vấn đề”.

 

 Pauline Denyer và Paul Smith trong những năm 1970

 

Smith đã mừng sinh nhật lần thứ 70 vào tháng 5–2016. Tuổi đã cao nhưng ông không hề cổ hủ. Những bộ sưu tập của Smith luôn nổi tiếng với sự đa dạng gần như điên rồ của những ý tưởng: khoảng 1600 mẫu một mùa, sản xuất trong nhiều loạt nhỏ. Trong khi đó, các nhà thiết kế khác chỉ cho ra khoảng 600 mẫu nhưng may nhiều hơn cho mỗi mẫu. Mục tiêu của Smith là khách hàng không bao giờ đi vào một quán ăn mà lại thấy người khác mặc cùng một cái áo. Nhưng tháng 12–2015, Smith thông báo ông sẽ tái cấu trúc công ty (tương tự như Burberry và Marc Jacobs) từ 12 thương hiệu còn hai: Paul Smith và dòng sản phẩm tầm trung PS by Paul Smith. 10 thương hiệu khác, trong đó có Paul Smith London và Paul Smith Jeans, được loại bỏ hoặc sáp nhập. Nước cờ này được đưa ra sau khi doanh số giảm 8.4%, mặc dù số tiền thu được từ hàng bán bên mạng tăng 12%.

 

Không ai có thể gọi Smith là tàn nhẫn, nhưng ông hoàn toàn có thể đưa ra những quyết định khó khăn để bảo đảm cho tương lai của công ty. Vợ của ông là Pauline từng có một câu nói về chất thép trong nhà thiết kế vui vẻ và thân thiện Paul Smith: “Chúng tôi gọi các dự án là “giữ cho dĩa quay (keeping plates spinning)” , bà nói vào năm 1995, “ Paul chưa bao giờ làm rơi một cái dĩa đang quay. Nhưng thỉnh thoảng Paul cũng đem bỏ một cái vì không tin tưởng nó nữa. Lúc đó một mặt của Paul mà mọi người ít thấy xuất hiện”.

 

Smith cười: “Hô hô, hay lắm. Tôi còn không biết Pauline nói câu đó”.

 

Ông có hay nóng giận không?

 

“Không. Tôi nghĩ tôi chỉ nổi nóng khoảng hai lần trong đời. Pauline và tôi không bao giờ cãi nhau mặc dù chúng tôi đã ở bên nhau từ năm 1967”.

 

 Paul Smith tại hiệu may đầu tiên ở Nottingham, Anh

 

Những đường kẻ sọc đặc trưng của Paul Smith là một ví dụ về tính thực dụng của ông. Họa tiết này chưa bao giờ được lên kế hoạch để trở thành một phần của nhiều bộ sưu tập. Smith luôn thận trọng về việc lặp đi lặp lại. Ông không sản quất áo thun có tên mình trên đó như các hãng khác. “Tôi luôn cố gắng làm sao cho sản phẩm của mình mang tính phi thương hiệu”. Nhưng sản phẩm những đường kẻ sọc mảnh bán rất chạy nên Smith bắt buộc phải tái sinh nó vào mùa tiếp theo và rồi mùa tiếp theo nữa. Ngoảnh đi ngoảnh lại, sọc xuất hiện trên quần boxer, ví, và thậm chí túi mua hàng. Vì vậy, khoảng ba năm trước, ông ngừng hoàn toàn việc sản xuất đường kẻ sọc.

 

“Làm như vậy thiệt mất hàng triệu bảng”, Smith thừa nhận “Nhưng cần phải can đảm. Lùi một bước tiến ba bước. Trong nhiều năm qua, một số quyết định của tôi không khôn ngoan và có lẽ nhân viên cũng không đồng ý. Tôi không phải là một tên bạo chúa và cũng tiếp nhận ý kiến của họ, nhưng đến một lúc nào đó cần phải thẳng tay”.

 

Đường kẻ sọc, được thiết kế lại và lấy cảm hứng từ các nghệ sỹ thuộc trường phái biểu hiện như Frank Auerbach, đã quay trở lại và xuất hiện trên một vài món trong bộ sưu tập hiện tại. “Chúng tôi đang từ từ giới thiệu nó một lần nữa”. Smith nói. “Nếu một hãng thời trang có một cái gì đó quá phổ biến, cuối cùng những người trẻ tuổi muốn khác biệt sẽ không mua hàng nữa, vì họ không muốn trông giống bình luận viên thể thao hay bố hay anh trai”.

 

“Trong đời, có lẽ có 20 ban nhạc, 20 nhà hàng, 20 nhãn hiệu thời trang mà anh là fan cuồng ở tuổi 18. Bây giờ những cái tên đó hoặc đã biến mất, hoặc không còn quan trọng nữa”. Smith nói tiếp. “Mỗi người sẽ cảm nhận được rằng tất cả mọi thứ trên đời này đều thay đổi nhanh chóng. Vì vậy, bằng cách không tự mãn và liên tục đưa ra nhiều mẫu như chúng tôi trước nay vẫn làm, công ty may mắn vẫn tạm ổn”.

 

 Paul Smith trong văn phòng Smithyland ở London

 

Một tuần sau lần gặp mặt đầu tiên, tôi quay trở lại Smithyland để gặp Smith vào cuối ngày làm việc. Gần như ngày nào cũng vậy, Smith lái chiếc Mini Cooper từ Covent Garden về nhà ở Notting Hill (London), dừng lại ở số 9 Albermarle để kiểm tra công việc và ra mặt. Tối nay, tôi đi nhờ xe. Ông đi xuống cầu thang của trụ sở công ty rồi nằm ngay lên bàn tiếp tân để duỗi thẳng người. Sau đó, chúng tôi đi ra cửa sau để lấy xe.

 

Tại một thời điểm mà cửa hàng trên phố bị thương mại điện tử lấn sân, quyết định mở rộng cửa hàng số 9 đường Albemarle (một đợt trùng tu đắt tiền kết thúc vào tháng 9–2013) có vẻ kỳ lạ.

 

Tại sao ông lại làm như vậy?

 

“Tôi yêu cửa hàng. Tôi là một thương gia. Tôi thích gặp mặt người khác”.

 

Chúng tôi vi vu dọc những con đường hẹp, song song với đường Strand. “Chỗ này giống như nơi cho chuột chạy”. Smith bình luận . “Tôi từng lái taxi trong 25 năm, nhưng chỉ vào cuối tuần! Lái xe taxi ở London được huấn luyện rất kỹ lưỡng về đường sá”. Smith cười và bóp kèn vu vơ.

 

Smith thật lòng yêu mến cửa hàng. Không có nhiều nhà thiết kế nổi tiếng đi lại xung quanh cửa hàng của mình, nhưng gần như Thứ Bảy nào Smith cũng xuất hiện ở số 9 Albemarle trong ít nhất vài giờ. “Phải tôn trọng khách hàng”, ông giải thích “Nhiều nhà thiết kế xây dựng tên tuổi rồi ngồi mát ăn bát vàng. Họ trốn trong những ngôi tháp xây bằng ngà voi, có người hầu và tài xế riêng. Họ thành công rực rỡ trong khoảng tám năm rồi bắt đầu lụi tàn. Tôi đến của hàng vì tôi, a) thích thú và vui khi được gặp khách hàng, và b) học dược nhiều điều. Có người hỏi tôi, tại sao anh không làm suit cho người béo? Tại sao anh không làm suit cho người cao?”

 

Smith tìm một chỗ đỗ xe trống và đưa chiếc Mini vào. “Thật ra chúng tôi có làm suit cho người cao và béo”, ông nói.

 Paul Smith và dàn người mẫu của thương hiệu tại tuần lễ thời trang xuân hè London (1–2017)

 

Số 9 đường Albemarle kết nối tinh thần với văn phòng của Smith. Quần áo được đặt trên một miếng gỗ lớn lấy từ một cây sồi burr 250 tuổi ở Devon. Khách hàng ngắm nhìn một bộ ngón tay bằng resin gắn pin của nhà điêu khắc  Nik Ramage. Có một chiếc xe đạp từ Mercian ở Derby được sơn phun nhiều màu và rao bán với giá 5.000 bảng Anh. Smith thừa nhận rằng con số này cao như vậy là vì một phần trong ông hi vọng không ai mua xe để Smith có thể giữ nó cho riêng mình.

 

Bước vào một cửa hàng Paul Smith bên cạnh Paul Smith là một trải nghiệm siêu thực. Smith phải thật tự tin về chất lượng của sản phẩm mới dám làm như vậy, vì nếu không sẽ có rất nhiều người chặn ông lại để than phiền. “Thay vì đánh cho tôi bầm mắt, người ta nói họ mua giày của tôi 20 năm về trước và bây giờ vẫn còn mang vì giày tốt quá”.

 

Smith không tự cho mình là người nổi tiếng, nhưng phản ứng của khách du lịch Nhật Bản ở cửa hàng rất đáng chú ý. Smith đã đến Nhật hơn 100 lần từ năm 1982. Gần một nửa doanh thu công ty là từ Nhật.

 

“Người ta luôn hỏi tại sao tôi được yêu mến ở Nhật và tôi luôn nhắc đến con gà bằng cao su”, Smith nói. “Lần đầu tiên đến đó tôi bay một mình, hạng phổ thông, quá cảnh ở Anchorage (Mỹ). Rất mệt mỏi. Tôi ở Nhật hai tuần. Gần như không ai nói tiếng Anh”. Khi họp, nếu đúng lúc, tôi sẽ đút tay vào giỏ xách và kêu “Bleurgh!” rồi rút một con gà bằng cao su ra. Họ hô lên “Whooor!”. Những lần tiếp theo họ đều muốn biết con gà ở đâu. Đó là một cách làm quen, giúp mọi người thư giãn, làm cho họ nhận ra anh là người vui tính. Không ai chỉ trích tôi được vì tôi luôn làm đúng lúc”.

 

 Con gà cao su mà Smith dùng ở Nhật

 

“Tôi là vua của những trò đùa nhảm nhí”, ông nói tiếp. “Tôi rất lịch sự và nhã nhặn và không bao giờ xúc phạm ai, nhưng cũng có lúc quái gở, ngớ ngẩn và hơi khiếm nhã. Tôi thường cảm thấy như mình đang diễn trên sân khấu vậy. Tôi nhớ, có lần tôi ngồi xuống ăn sáng hay gì đó ở Downing Street (văn phòng thủ tướng Anh) và có Jony Ive từ công ty Apple ngồi cạnh tôi. Jony nói nhỏ với tôi, “Paul, đừng bày trò hề nhé”. Vì Jony biết tôi sẽ lấy khăn ăn và giả vờ hắt hơi hay gì đó. Làm gì đó buồn cười”.

 

Đã gần 6 giờ tối, một ngày làm việc rất dài cho bất kỳ ai, nói chi là một người ngoài 70 tuổi. (Cũng như mọi hôm, Smith bắt đầu hôm nay bằng cách đi bơi ở câu lạc bộ Royal Automobile Club lúc 5:15 sáng). Thời điểm hiện tại rất phức tạp và khó khăn cho công ty, cũng như các thương hiệu thời trang khác, nhưng có lẽ Smith sẽ luôn có thể lôi ra một hoặc hai con gà cao su khi cần thiết. Trong thời đại đen tối này, con người cảm thấy được khích lệ khi biết có những người đam mê sự ngờ nghệch và những phút bông đùa.

 

“Tôi làm rất nhiều giờ”, Smith nói. “Có một người tôi từng rất thích nhiều năm về trước trên ti-vi. Một người khen sự nghiệp của anh thật rạng rỡ. Anh ta trả lời, “Tôi rất mến mộ một người. Tôi nghĩ tôi sẽ không bao giỏi bằng người đó, nhưng tôi có thể làm nhiều giờ hơn””. Smith cười lớn. “Nên tôi mới suy nghĩ, tôi cũng sẽ làm như vậy. Làm việc nhiều giờ hơn và cật lực hơn người khác, để xem kết quả ra sao”.

 

Nguồn: Esquirevietnam

Share on Facebook
Share on Twitter
Please reload

  • Untitled-2