Đằng sau ánh hào quang vận động viên bơi lội Anh - Chris Mears

30.10.2017

Đằng sau ánh hào quang, ít ai biết rằng Chris Mears đã từng phải trải qua cửa tử của "bệnh hôn" - bệnh truyền nhiễm do virus Epstein Barr gây ra.

 

 

Chris Mears đã giành được huy chương vàng tại bộ môn nhảy cầu và trở thành nhà vô địch lặn đầu tiên của Anh.  Thế nhưng, ngay dưới chiếc huy chương vàng mà Chris Mears đeo lại là một vết sẹo khiến anh nhớ về thời kỳ đen tối nhất trong cuộc đời của anh. Một vết sẹo dài từ ngực đến rốn, đây là những gì còn sót lại trên cơ thể anh sau ca phẫu thuật giành giật sự sống khi anh bị vỡ lá lách ở tuổi 16 do mắc một bệnh truyền nhiễm còn được gọi là "bệnh hôn".

 

Chris Mear, 23 tuổi đến từ Burghfield, Berkshire, đã từng được các bác sĩ nhận định chỉ còn có 5% cơ hội sống sót khi anh bị ngã quỵ trong khi đang tranh đấu tại Olympic ở Sydney, Australia, vào tháng Giêng năm 2009.


Bác sĩ đã nhanh chóng cấp cứu cho anh bằng cách phẫu loại bỏ lá lách nhưng anh đã bị mất quá nhiều máu và liên tục phải truyền máu vào cơ thể để giành giật sự sống.


Anh được chăm sóc đặc biệt trong vòng 4 ngày và điều trị trong vòng 3 tháng dưới sự giám sát y tế tại bệnh viện ở Úc trước khi đủ sức khỏe để trở về nhà ở Anh.


Theo các bác sĩ cho biết Chris đã bị nhiễm virus Epstein Barr (EBV), một loại virus có mặt ở khắp nơi trên thế giới. Virus thường lây truyền qua nước bọt, chính vì vậy mà nếu bạn hôn người khác thì đây chính là cơ hội khiến bệnh được lây lan. Thậm chí, bạn cũng có thể nhiễm bệnh này khi gặp phải nước bọt của một người mắc bệnh này đang ho hoặc hắt hơi hay dùng chung cốc, bát đũa, dao kéo chưa được rửa kỹ của người mắc bệnh.

 

Ai cũng có thể bị mắc bệnh này, tuy nhiên, giới trẻ chính là những người mắc phải bệnh này nhiều nhất. 


Sự hiện diện của virus này sẽ khiến cơ thể không còn khả năng chống nhiễm trùng dẫn đến trình trạng viêm đau ở các khu vực các virus có thể ẩn náu chẳng hạn như cổ họng hoặc lá lách.


Một số triệu chứng điển hình của bệnh: Nổi hạch, đau cổ họng, mệt mỏi và sốt cao.

 

Tuy nhiên, thực tế cho thấy rất nhiều người nhiễm virus này mà không bị phát bệnh. Theo ước tính thì khoảng 90% số người trong chúng ta có virus này trong máu.


Các chuyên gia nói rằng tất cả mọi người đều có những phản ứng kháng lại với sự hiện diện của virus này nhưng mỗi người sẽ biểu hiện ở một mức độ khác nhau.


"Đối với hầu hết mọi người, virus này không ra gây triệu chứng rõ ràng đối với cơ thể hoặc có nhưng là những biểu hiện rất nhỏ như đau họng nhẹ, cảm cúm thông thường”, giáo sư Beate Kampmann từ London cho biết. Tuy nhiên, như trường hợp của Chris lại là một trong những trường hợp hiếm hoi, có biến chứng nặng.


Lá lách vỡ là nguyên nhân chính gây tử vong do cơ thể bị sốt tuyến (nhiễm virus EBV).


Lá lách là một cơ quan có kích thước chỉ bằng nắm tay, nằm dưới lồng xương sườn bên trái, trong đó có các tế bào máu trắng chống nhiễm trùng bằng cách tiêu diệt vi khuẩn xâm nhập.


Tuy nhiên, phần lớn những người bị sốt tuyến hoàn toàn có thể hồi phục trong một vài tuần hoặc một vài tháng mà không hề có bất kỳ biến chứng nào.


Virus Epstein Barr cũng làm tăng nguy cơ của một số loại ung thư như hạch, một loại ung thư ảnh hưởng đến các tế bào máu trắng. Nó cũng liên quan đến một số bệnh ung thư ảnh hưởng tới mũi, đầu, cổ và bụng.


Trong thực tế, virus Epstein Barr đã gây ra khoảng 200.000 ca ung thư trên toàn thế giới mỗi năm.

Quay trở lại trường hợp của Chris, sắp tới ngày tranh đấu tại Sydney anh thấy không được khỏe lắm nhưng anh chỉ nghĩ mình bị cảm lạnh thông thường.


Rồi một buổi sáng, anh đột nhiên cảm thấy choáng váng và chóng mặt. Chris cho biết: “Tôi biết có điều gì đó rất nghiêm trọng sẽ xảy ra với mình. Đầu óc tôi quay cuồng và tôi không thể mở nổi mắt, vì tôi có cảm giác như có ai đó đang chiếu ánh sáng trực tiếp vào mắt. Tất cả những điều này chỉ xảy ra trong vòng khoảng 3 phút trước khi tôi đổ gục trên sàn nhà và bất tỉnh”.


Một xe cứu thương đã cấp tốc đưa Chris đến bệnh viện, các bác sĩ ban đầu nghi ngờ anh bị viêm màng não. Nhưng khi khám sức khỏe tổng quan của anh thì kết quả lại cho thấy lá lách của Chris to gấp 2 lần so với thông thường và đã bị vỡ trước khi ca phẫu thuật được tiến hành. Lúc đó, các bác sĩ phải thông báo tình hình với cha của Chris với 95% khả năng là anh sẽ không qua được.


Chống lại bàn tay tử thần một cách thần kỳ, Chris đã tỉnh dậy chỉ sau vài giờ sau đó trong cơn đau dữ dội. Các bác sĩ đã phải ổn định số lượng tiểu cầu của anh. Một vài tuần sau thì anh được xuất viện, Chris cảm thấy mệt mỏi và không lâu sau thì gặp phải một cơn động kinh kéo dài liền 7 giờ đồng hồ.


Các bác sĩ đã gây mê Chris trong 5 ngày để giảm bớt bất cứ biến chứng nào với não. Lần này, những người thân yêu của anh đã được cảnh báo rằng nếu anh ấy may mắn thoát được cái chết thì bộ não của anh ấy chắc chắn bị tổn thương nặng.


Một lần nữa Chris lại hồi phục một cách thần kỳ.

 

Các bác sĩ khuyên Chris uống Penicillin mỗi ngày để lá lách không bị nhiễm trùng nhưng Chris đã không làm như vậy.
"Tôi biết cơ thể của tôi tốt hơn so với bất cứ ai. Các bác sĩ đã cho tôi lựa chọn dùng thuốc kháng sinh và tôi đã uống nó trong một vài năm. Nhưng tôi quả quyết rằng cơ thể của tôi cần phải học cách đối phó với nhiễm trùng”, Chris nói.


Sau cuộc chiến hồi phục sức khỏe, Chris nhanh chóng tập luyện chăm chỉ và đã đạt được kết quả cao nhất trong môn thể thao mà mình theo đuổi. Năm nay Chris đã đi vào lịch sử môn nhảy cầu của Anh quốc khi anh giành được huy chương vàng trong bộ môn này tại kì Olympic vừa qua.

 

 

"Khi các huy chương vàng được đặt quanh cổ của tôi thì cũng có nghĩa rằng tất cả những giấc mơ của tôi đã thành sự thật, tôi thực sự rất hạnh phúc", Chris nói.

 

 

Sinh: 7 tháng 2, 1993 tại Reading, Berkshire, Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland

Chiều cao: 1,74 m

Cân nặng: 70 kg

Nơi cư trú: Leeds, Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland

Cha mẹ: Lorraine Mears, Paul Mears

Anh chị em: Natalie Mears, Charlie Mears

 

 

 

 

Nguồn: Afamily

Share on Facebook
Share on Twitter
Please reload

  • Untitled-2