Lê Đăng Khoa - Tôi cần tập trung và không tự mãn


Là CEO của công ty Ba Lá Xanh và làng du lịch Tre Việt, Lê Đăng Khoa sinh ngày 05/09/1983. Mặc dù tuổi đời còn khá trẻ nhưng thành công của anh khiến ai cũng nể phục và được mệnh danh là "soái ca khởi nghiệp".


"Trong tủ quần áo của tôi chỉ có ba màu: xanh, trắng và đen. Tôi chỉ chọn giày màu đen và nâu. Tôi không muốn mất quá nhiều thời gian chọn trang phục trước khi đến công ty. Tất cả mọi thứ phải thật đơn giản và tiện lợi."


Sau khi tốt nghiệp đại học tại Mỹ 10 năm trước, năm 2005, lúc đó Khoa 22 tuổi, mới tốt nghiệp ngành Cử nhân Tâm lý ở Mỹ, và điều hành công ty phân bón Ba Lá Xanh do ba tôi gầy dựng. Thời gian đầu, tôi cảm thấy rất bỡ ngỡ vì áp lực kinh nghiệm và sự am hiểu thị trường là con số 0. Hơn nữa, tôi không nghĩ mình sẽ tiếp tục điều hành công ty phân bón của gia đình, tôi muốn kinh doanh và thực hiện những dự án của riêng mình. Nắm giữ vị trí CEO khi mình chỉ 23 tuổi và dưới mình là các bậc lão thành đầy kinh nghiệm. Tôi nghĩ điều này không hề dễ dàng. Trong 3 năm đầu, tôi không thích ngành kinh doanh này và luôn tìm cách thoát khỏi nó.


“Điều này tạo ra áp lực rất lớn và khiến tôi mắc nhiều sai lầm”, Khoa kể. Nhưng cũng chính nhờ quãng thời gian đó, Khoa học hỏi được nhiều kinh nghiệm quý giá.


“Một buổi sáng thức dậy ở Tp.HCM, tôi nhận được tin nhà máy ở Long An bị gió lốc thổi bay cả mái nhà xưởng xuống sông. Mưa ướt hết hàng hóa và nguyên liệu. Tôi không biết phải xoay sở thế nào?”, Khoa hồi tưởng.


Nhưng sau đó, anh bình tĩnh giải quyết từ từ và rốt ráo. Khoa gọi điện cho khách hàng xin giao hàng trễ vì sự cố. Đồng thời, anh thương lượng ngay với nhà cung cấp về nguồn nguyên liệu hư hại và trao đổi với ngân hàng để sắp xếp tài chính. Rắc rối lần đó đã giúp Khoa cứng cáp và bản lĩnh hơn.


“Nếu mình chân thành và uy tín thì dù có gặp rủi ro, tôi tin đối tác cũng không nỡ làm khó mình”, Khoa nhắc lại bài học đầu đời và đi theo anh đến tận bây giờ.


Thất bại đầu tiên trong đời tôi là thành lập công ty chuyên về mảng in ấn. Số tiền thua lỗ lúc đó đủ lớn để tôi nhận ra mình cần phải nhìn lại tư tưởng của bản thân. Tôi cần phải tập trung và không tự mãn. Kinh nghiệm quản lý 3 năm ở một công ty phân bón không thể nào là chìa khoá vạn năng để mở tung tất cả những cánh cửa của các ngành nghề khác. Muốn thành công ở bất kỳ lĩnh vực nào, cần phải yêu nó, tìm cách chinh phục và sống trọn với nó. Dục tốc, bất đạt.


Bây giờ, tôi vẫn điều hành công ty của gia đình và mở ra nhiều dự án mới, gần nhất là khu du lịch sinh thái ven sông mang tên Tre Việt (The Bamboo). Đây là mảnh đất riêng của gia đình và tôi muốn cải tạo thành khu nghĩ dưỡng riêng cho cả nhà. Nhưng suy tính kỹ càng, làm như vậy thì hơi phí nên tôi nhân rộng mô hình ra để tất cả mọi người được cùng nhau thư giãn và yêu mến quang cảnh quê hương nhiều hơn.


Cách quản lý của tôi là tìm kiếm những key person, cung cấp cho họ quyền lực đủ để họ có trách nhiệm với công ty. Tôi sẽ quản lý lại các project manager đó.


Ba tôi là người gầy dựng thành công sản nghiệp của ngày hôm nay nhưng ông lại là người cực kỳ đơn giản. Ba tôi không có tài khoản cá nhân và thẻ tín dụng. Cuộc sống của tôi cũng đơn giản như ba. Ví dụ, suốt 8 năm nay, sáng nào tôi cũng uống cà-phê ở một quán sân vườn trên đường Nguyễn Văn Chiêm bởi tôi là người nghiện cà-phê. Mỗi ngày, cuộc sống của tôi luôn lập lại theo một quy trình quen thuộc, chỉ có công việc trong ngày là thay đổi.


Từ nhỏ đến lớn, tôi không có thần tượng và ít khi tham vấn một hình mẫu nào đó. Tôi thích làm những thứ tôi nghĩ mình có thể làm được. Hai năm gần đây, tôi thần tượng Bill Gates vì những đóng góp của ông cho các hoạt động thiện nguyện trên toàn thế giới. Tôi ấn tượng với tấm ảnh Bill Gates chụp hình với một em bé Châu Phi ở một ngôi làng hẻo lánh và tồi tàn. Một người đàn ông sở hữu hàng tỷ đô-la Mỹ mà có thể quan tâm đến những nơi nằm xa văn minh của nhân loại thì rất đáng để noi theo.


Bill Gates đã truyền cảm hứng cho tôi là tôi nghĩ mình nên làm điều gì đó, dù là nhỏ nhoi, cho chính quê hương mình, đặc biệt là người nông dân miền Tây bởi công ty của tôi gắn liền với đồng ruộng và người dân quê. Có một lần đi về miền Tây, lòng tôi bỗng bùi ngùi khi nhìn thấy một căn chòi lá xập xệ, nơi ở của một người đàn ông và hai cô con gái mà không hề có bóng dáng của người phụ nữ bởi chị đã bỏ đi vì nghèo đói. Gia đình họ đã nhận được căn nhà đầu tiên tôi xây tặng.


Tính đến nay, tôi đã xây được 37 căn nhà từ quỹ cá nhân của tôi. Trong tương lai gần, tôi muốn thành lập một quỹ từ thiện giúp đỡ người nghèo với nhiều dự án khác nhau.


Ai nói tôi làm từ thiện để có danh tiếng thì tuỳ. Ai nghĩ sao cũng được, miễn là người nghèo được giúp đỡ, có mái ấm để che thân. Tôi không hiểu tại sao bây giờ ai làm gì, cũng bị số đông còn lại lên án và ném đá trên mạng xã hội. Nhưng việc tôi muốn làm, tôi sẽ làm.


Tôi cập nhật hình ảnh xây nhà và làm từ thiện lên Facebook vì tôi muốn bạn bè thấy được nhiều mảnh đời bất hạnh cần giúp đỡ hơn là những tin tức giết người, cướp bóc, đánh nhau, lừa gạt, thiên tai… Ao tù của người nghèo và biển lớn của người khá giả sẽ có thể xoá bỏ nếu hai không gian đó có được một cây cầu nối. Nếu mọi người không chung tay xây cầu thì biết bao giờ cuộc sống quanh ta mới có thể tốt đẹp và công bằng hơn?


Chiến lược đại dương xanh – Blue Ocean Strategy là cuốn sách tôi đang đọc, đến nay là lần thứ 3 bởi tôi phải dạy thêm cho các học trò của mình, đó là các bạn sinh viên đang cần nhiều tư vấn.


Tôi học được ở ba tôi tầm nhìn chiến lược và sự thương người. Tôi học được ở mẹ tôi sự quyết liệt và chu toàn với mọi thứ xung quanh.


Thành phố tôi thích nhất là thủ đô Paris của Pháp bởi tôi yêu sự cổ điển và kiến trúc vượt bậc ở nơi đây.


Tôi nghĩ mình may mắn khi ông trời ban cho tôi sự kiên cường. Nếu thiếu tính cách này, tôi nghĩ mình sẽ không có gì hết.


Tôi không giỏi về công nghệ, tôi thích đọc sách hơn.


Thật ra, con người tôi cũng rất phức tạp. Ban ngày, tôi như ông già vậy, còn ban đêm tôi như một người khác. Tôi thích cuộc sống về đêm và hay đi tiệc tùng với bạn bè. Ngày xưa thì một tuần đi chơi ba lần nhưng bây giờ, do sức khoẻ và tính chất công việc, tôi giảm xuống mỗi tuần một lần. Tôi quan niệm, làm ra làm, chơi ra chơi.


Tôi nghĩ trên đời không có ai hoàn hảo, và tôi cũng vậy. Tôi hơi cầu toàn và quyết liệt nên đôi khi trở nên độc đoán trong mắt mọi người.


Cuối cùng, tôi nghĩ tiền chỉ là các con số. Với tôi, tiền rất quan trọng nhưng mãi chạy theo đồng tiền thì sẽ dần mất đi cảm xúc và động lực sống. Khi bạn có tất cả mọi thứ mình muốn, bạn sẽ chẳng còn thiết tha gì nữa cả. Tôi rất sợ mỗi ngày thức dậy, mình quá đủ đầy đến mức chẳng muốn làm gì và không biết phải làm gì. Thế nên, khi tham gia thiện nguyện, tôi có thêm nhiều động lực để tiếp tục sống và làm việc tốt hơn.


Tôi tin tưởng vào tình yêu và duyên số. Trong 37 gia đình tôi đã giúp đỡ, cặp vợ chồng ở vùng biên giới Long An để lại nhiều ấn tượng trong tôi nhất. Cô vợ bị liệt từ nhỏ, phải ở trên một cái nhà sàn cập vào bờ đê để sống. Anh chồng gặp gỡ cô vợ đúng một lần rồi bỏ hết công việc ở Bình Dương về Tân Hưng, Long An để kết hôn, sống và chăm sóc vợ mình cùng người mẹ mù. Tình yêu của họ thật đẹp và cao cả.