Huyền thoại Steve Jobs

31.01.2018

Steven Paul "Steve" Jobs sinh ngày 24 tháng 2 năm 1955 và qua đời ngày 5 tháng 10 năm 2011.) là doanh nhân và nhà sáng chế người Mỹ. Ông là đồng sáng lập viên, chủ tịch, và cựu tổng giám đốc điều hành của hãng Apple, là một trong những người có ảnh hưởng lớn nhất ở ngành công nghiệp vi tính.

 

 

Jobs sinh ra tại thành phố San Francisco, tiểu bang California, Hoa Kỳ.

 

Năm 1955, được nhận nuôi bởi cặp vợ chồng người Mỹ là Paul Reinhold Jobs (1922–1993) và Clara Jobs (1924–1986).

Paul và Clara sau đó còn nhận nuôi một đứa con gái đặt tên là Patti.

 

Cha ruột của ông là Abdulfattah Jandali, một sinh viên đại học người Syria, sau này là giáo sư khoa học chính trị. Mẹ ruột của ông là Joanne Simpson, một sinh viên đại học người Mỹ sau này trở thành nhà ngôn ngữ học. Khi đã lập gia đình, bà sinh và nuôi dưỡng đứa em ruột của Jobs, tiểu thuyết gia Mona Simpson.

 

Jobs theo học trường trung học Cupertino và Homestead tại thành phố Cupertino, tiểu bang California.

 

Năm 1969, ông được William Hewlett nhận làm việc tại công ty Hewlett-Packard (HP) tại Palo Alto, California.

 

Năm 1971, Ông nhanh chóng được thuê và làm việc cùng Steve Wozniak trong vai trò là những nhân viên thời vụ mùa hè. Sau này, Steve Wozniak trở thành đồng sáng lập của Apple.

 

Năm 1972, Jobs tốt nghiệp trung học và ghi danh học tại Reed College, một trong số 10 đại học mỹ thuật hàng đầu của Hoa Kỳ ở thành phố Portland, tiểu bang Oregon. Mặc dù Steve Jobs bỏ học sau chỉ một học kì bán niên (semester) vì học phí đại học tư quá cao, ông vẫn tiếp tục dự thính các lớp học tại Reed trong khi phải ngủ dưới sàn nhà của những người bạn, đổi lon nước ngọt để lấy tiền ăn và nhận các suất ăn miễn phí mỗi tuần tại đền Hare Krishna. Sau này Jobs bày tỏ rằng: "Nếu tôi chưa từng dự lớp học thư pháp riêng lẻ đó tại đại học thì Mac sẽ không bao giờ có nhiều kiểu chữ hay phông chữ có tỉ lệ cân xứng như vậy."

 

 

Mùa thu năm 1974, Jobs quay trở lại California và bắt đầu tham dự các buổi gặp mặt của câu lạc bộ Homebrewe Computer cùng với Wozniak. Ông làm kĩ sư cho hãng Atari, một nhà sản xuất trò chơi điện tử, đồng thời tích góp tiền bạc cho chuyến đi hành hương tại Ấn Độ.

 

Sau đó, Jobs đến Ấn Độ cùng với Daniel Kottke, người bạn học tại trường Reed (sau này là nhân viên đầu tiên của Apple), để tìm kiếm sự khai sáng tâm hồn. Ông trở về như một tín đồ Phật giáo, đầu cạo trọc và mặc đồ truyền thống của Ấn Độ. Trong thời gian này, Jobs đã thử nghiệm ma tuý, cho biết rằng trải nghiệm LSD là "một trong số hai hay ba thứ quan trọng nhất từng làm trong đời"". Jobs khẳng định rằng, đối với những người quanh nhưng không muốn chia sẻ những nguồn gốc nền văn hoá của ông, họ sẽ không thể nào hiểu được suy nghĩ của ông.

 

Jobs quay lại công việc trước đây của mình tại hãng Atari và được giao nhiệm vụ tạo một mạch điện tử cho trò chơi Breakout. Nolan Bushnell, nhà sáng lập Atari, cho biết Atari trả 100 đô la Mỹ cho mỗi con chip được loại ra khỏi chiếc máy. Do không hứng thú và cũng không có nhiều kinh nghiệm về thiết kế mạch điện, Jobs đã thoả thuận với Wozniak chia đôi số tiền thưởng nếu Mozniak có thể giảm đến mức thấp nhất số lượng chip.

 

Vượt quá sự mong đợi của Atari, Wozniak đã giảm lượng chip xuống còn 50, một thiết kế quá chặt chẽ khiến cho nó không thể tái sản xuất trên một dây chuyền lắp ráp. Vào thời điểm đó, Jobs nói với Wozniak rằng Atari chỉ đưa cho họ 700 USD (thay vì con số thật sự là 5.000 USD) và Wozniak chỉ nhận được con số phân nửa là 350 USD.

 

1975 - Bắt đầu tham gia các cuộc họp của câu lạc bộ “Homebrew Computer Club”, chuyên bàn về các vấn đề về máy tính.

 

 
 
KHỞI NGHIỆP
VỚI MÁY TÍNH APPLE
 
 
 

 

Năm 1976, khi Jobs 21 tuổi và Wozniak 26 tuổi, họ sáng lập công ty Apple Computer trong ga-ra nhà Jobs. Sản phẩm đầu tiên của họ là máy tính cá nhân Apple I.

 

Năm 1977 Apple tung ra sản phẩm tiếp theo, Apple II, một thành quả to lớn đã làm nên tiếng vang cho một công ty còn non trẻ Apple. Năm 1980 Jobs và Wozniak trở thành triệu phú. Họ đã phát triển công ty chỉ 2 người thành một công ty tầm cỡ quốc tế với cả ngàn nhân viên khắp toàn cầu.

 

Steve Jobs muốn một người cùng quản lý công ty Apple cùng mình nên đã thuyết phục giám đốc điều hành của Pepsi lúc đó là John Sculley: "ông có muốn dùng cả đời mình bán thứ nước có đường đó hay muốn có cơ hội thay đổi thế giới?". Năm 1983, John Sculley thay thế Jobs làm giám đốc điều hành do 2 người có những hướng đi khác nhau trong việc điều hành và Apple đang lâm vào tình cảnh khó khăn và hội đồng quản trị Apple lại đứng về phía John Sculley.

 

Jobs từ bỏ công ty, nhưng trước đó vào năm 1984 Apple đã đưa ra một sản phẩm gây tiếng vang, máy tính cá nhân Macintosh.

 

 

 

NEXT COMPUTER

 

 

Năm 1985, Jobs thành lập nên một công ty khác mang tên Next Inc. và sau đó được đổi tên thành Next Computer In. Cũng như Apple Lisa, máy trạm NeXT ứng dụng công nghệ kĩ thuật cao. Tuy nhiên phần lớn chúng bị ngành công nghiệp đào thải do chi phí cao không cho phép chúng trở nên phổ biến. Mặc dù trong số những người có đủ khả năng mua được, máy trạm NeXT nhận được sự ủng hộ mạnh mẽ vì những điểm mạnh kỹ thuật của nó, đứng đầu trong số đó là hệ thống phát triển phần mềm hướng đối tượng được cài đặt bên trong.

 

 

Jobs bán ra sản phẩm NeXt cho những người trong lĩnh vực học thuật và khoa học vì tính công nghệ mới sáng tạo và thực nghiệm mà nó tích hợp, bao gồm kernel (phần mềm, ứng dụng ở mức thấp trong hệ thống, có khả năng thay đổi linh hoạt để phù hợp với phần cứng) Mach, chip xử lý tín hiệu kỹ thuật số và cổng Ethernet.

 

1989 - Next ra mắt máy tính NeXT Computer với giá 6.500, còn gọi là The Cube. Chiếc máy tính này được bán kèm với một chiếc màn hình đơn sắc, nhưng đã không thành công trên thị trường.

 

Jobs bày tỏ rằng NeXTcube là một máy tính "tương tác – giao tiếp thông minh", ông tin rằng chiếc máy này là bước tiếp theo sau máy tính "cá nhân". Điều này có nghĩa là, nếu máy tính có thể cho phép con người dễ dàng giao tiếp và cộng tác với nhau, nó sẽ giúp giải quyết nhiều vấn đề mà máy tính "cá nhân" phải đối mặt.

 

Trong thời kỳ mà thư điện tử mà con người gửi cho nhau thường là những đoạn văn bản đơn thuần, Jobs muốn giới thiệu hệ thống thư điện tử của NeXT, với tên gọi NeXTMail, như một ví dụ cho triết lý "tương tác – giao tiếp thông minh" của ông. NeXTMail là một trong những dịch vụ đầu tiên hỗ trợ đồ hoạ và âm thanh tích hợp mà người dùng có thể nhúng vào trong thư điện tử.

 

Jobs điều hành NeXT với một nỗi ám ảnh về việc hoàn thiện thẩm mỹ. Điều này đặt ra căng thẳng đáng kể lên bộ phận phần cứng của NeXT.

 

Trong năm 1993, sau khi chỉ bán bán ra được 50.000 máy, NeXT chuyển hoàn toàn sang phát triển phần mềm với việc phát hành NeXTSTEP/Intel.

 

 

 

Pixar và Disney

 

 

Năm 1986, Steve Jobs mua hãng phim đồ họa Lucasfilm (sau là Pixar Studios) với giá 10 triệu đô la, trong đó 5 triệu đô la dùng làm vốn cho hãng. Hãng mới, ban đầu đặt tại xưởng Kerner của Lucasfilm tại San Rafael, California; sau này di dời đến Emeryville, California. Hãng này theo dự định ban đầu được xây dựng để trở thành một nhà phát triển phần cứng đồ hoạ công nghệ cao. Sau hàng năm buôn bán máy tính Pixar Image không thu về lợi nhuận, hãng đã ký hợp đồng với Disney để sản xuất ra những bộ phim hoạt hình đồ hoạ, trong đó Disney sẽ cộng tác tài chính và phân phối.

 

Bộ phim đầu tiên hợp tác do sản xuất mang tên Câu chuyện đồ chơi đã đem lại danh tiếng và sự khen ngợi đối với xưởng phim khi ra mắt vào năm 1995. Hơn 10 năm sau đó, dưới điều hành của giám đốc sáng tạo John Lasseter của Pixar, hãng phim đã cho ra đời những phim hoạt hình nổi tiếng như A Bug's Life (1998), Câu chuyện đồ chơi 2 (1999), Monsters, Inc. (2001), Đi tìm Nemo (2003), Gia đình siêu nhân (2004), Cars (2006), Chú chuột đầu bếp (2007), WALL-E (2008), Up (2009) và Câu chuyện đồ chơi 3 (2010). Trong số đó, Đi tìm Nemo, Gia đình siêu nhân, Chú chuột đầu bếp, WALL-E, Up và Câu chuyện đồ chơi 3 đều nhận được Giải Oscar dành cho phim hoạt hình hay nhất - giải thưởng được đưa ra vào năm 2001.

 

Ông đổi tên hãng thành Pixar (sau là Pixar Studios). Pixar sản xuất những bộ phim rất thành công biến Jobs trở thành tỷ phú.

 

Trong năm 2003 và 2004, vì hợp đồng của Pixar với Disney dần hết hạn, Jobs và giám đốc điều hành Disney là Michael Eisner đã cố gắng nhưng thất bại trong việc thương lượng quan hệ cộng tác mới. Đầu năm 2004, Jobs tuyên bố rằng Pixar sẽ tìm kiếm một đối tác mới để sản xuất phim khi hợp đồng với Disney hết hạn.

 

Vào tháng 10 năm 2005, Bob Iger lên thay thế Eisner tại Disney, sau đó Iger nhanh chóng nối lại quan hệ với Jobs và Pixar. Ngày 24 tháng 1 năm 2006, Jobs và Iger thông báo Disney đã đồng ý mua Pixar với việc chuyển giao toàn bộ cổ phần trị giá 7,4 tỷ đô la Mỹ. Khi thoả thuận kết thúc, Jobs trở thành cổ đông cá nhân lớn nhất của hãng Walt Disney, nắm trong tay khoảng 7% cổ phần của hãng. Trong khi đó, Eisner chỉ nắm 1,7% và Roy E. Disney, thành viên của gia đình Disney, cho đến khi qua đời chỉ có khoảng 1% cổ phần của hãng. Jobs tham gia vào ban lãnh đạo công ty dựa trên sự hợp nhất hãng Pixar. Ông cũng đảm trách trông nom vấn đề kinh doanh hoạt hình phối hợp giữa Disney và Pixar với một ghế trong hội đồng lãnh đạo gồm 6 người.

                                                        

Trở lại APPLE

 

 

Năm 1996, Apple tuyên bố sẽ mua NeXT với giá 429 triệu đô la Mỹ. Thoả thuận mua bán đạt được vào cuối năm 1996, đưa Jobs trở lại công ty mà ông là đồng sáng lập. Jobs trở thành người đứng đầu trên thực tế, sau đó tổng giám đốc điều hành Gil Amelio bị tước chức vào tháng 7. Ông chính thức mang danh là giám đốc điều hành tạm thời trong tháng 9 năm 1997.

 

Tháng 3 năm 1998, nhằm tập trung cho việc thu lại lợi nhuận cho Apple, Jobs cho ngừng một số dự án như Newton, Cyberdog và OpenDoc. Trong những tháng tiếp theo, nhiều nhân viên có nỗi sợ hãi tăng dần khi gặp Jobs trong thang máy, "lo sợ rằng họ có thể không có một công việc làm khi cánh cửa mở ra. Thực tế là những hành quyết vắn tắt của Jobs hiếm khi xảy ra, nhưng một vài nạn nhân cũng đủ để khủng bố toàn bộ công ty." Jobs cũng thay đổi điều khoản trong bản quyền chế tạo các máy tính dòng Macintosh, khiến chúng trở nên quá tốn kém cho các nhà sản xuất tiếp tục chế tạo.

 

Qua việc mua lại NeXT, hầu hết công nghệ của công ty được ứng dụng cho các sản phẩm của Apple, nổi bật nhất là NeXTSTEP, sau này đã trở thành hệ điều hành Mac OS X. Dưới sự chỉ huy của Jobs, công ty từng bước tăng doanh thu đáng kể qua việc ra mắt iMac và những sản phẩm mới khác. Kể từ đó, những thiết kế kế đầy sức hút và thương hiệu quyền lực vận hành trôi chảy phục vụ cho sự phát triển của Apple. Tại Triển lãm và Hội thảo Macworld 2000, Jobs chính thức từ bỏ chức vụ mang tính lâm thời và trở thành tổng giám đốc điều hành của Apple.

 

Trong những năm gần đây, công ty đã mở rộng các chi nhánh, liên tục đưa ra giới thiệu và cải tiến những thiết bị kĩ thuật số tiên tiến. Bằng việc giới thiệu máy nghe nhạc cầm tay iPod, phần mềm nghe nhạc kĩ thuật số iTunes và iTunes Store, công ty đánh mạnh vào nhu cầu âm nhạc và điện tử phổ biến của người tiêu dùng.

 

Jobs vừa nhận được ngưỡng mộ vừa bị phê phán vì kĩ năng thuyết phục và nghệ thuật bán hàng tài ba của ông.

 

Tháng 4 năm 2005, Jobs trả lời vụ việc Apple bị chỉ trích vì có quy trình tái chế rác thải điện tử kém tại Hoa Kỳ bằng cách mắng mỏ những người ủng hộ môi trường và một số khác tại buổi gặp gỡ hàng năm của Apple tại Cupertino. Tuy nhiên, vài tuần sau, Apple thông báo rằng sẽ nhận lại iPods và trao đổi miễn phí tại các cửa hàng bán lẻ. Chiến dịch thu hồi máy tính phát động bằng cách cho một chiếc máy bay treo băng rôn ngay phía trên địa điểm diễn ra buổi lễ tốt nghiệp của Đại học Stanford, nơi Jobs là phát ngôn cho phần khai mạc. Trên băng rôn ghi "Steve — Don't be a mini-player — recycle all e-waste" (Steve — Đừng là một chiếc máy chơi nhạc nhỏ bé — hãy tái chế tất cả rác thải điện tử). Năm 2006, ông mở rộng chương trình tái chế của Apple đến bất kì khách hàng Mỹ nào mua một chiếc Mac mới. Chương trình này bao gồm phí giao hàng tận nhà và loại bỏ những thành phần không thân thiện với môi trường trong sản phẩm cũ của hãng.

 

Năm 2005 đánh dấu một cột mốc quan trọng trong lịch sử công ty Apple khi Steve Jobs tuyên bố giã từ IBM sau 10 năm gắn bó để kết hợp với Intel sản xuất chip cho máy Macintosh. 2 chiếc máy đầu tiên được chuyển sang nền Intel là iMac và MacBook Pro, trước đó khi sử dụng chip IBM tên của chúng là iMac G5 và PowerBook G4. Đến hơn giữa năm 2006 tất cả máy tính Apple đều sử dụng chip Intel, đó là các máy Mac Mini, MacBook, Mac Pro. Các máy tính nền Intel này có khả năng chạy được Windows của Microsoft với phần mềm Boot Camp miễn phí của Apple. Steve Jobs cũng đã giới thiệu hệ điều hành tiếp theo Mac OS 10.5 "Leopard" và thiết bị xem phim, hình, nhạc trên TV kết nối không dây với vi tính mang tên iTV, cả iTV lẫn Leopard đều sẽ được tung ra năm 2007.

 

Năm 2007, Apple gia nhập thị trường điện thoại di động với sản phẩm iPhone, một loại điện thoại di động cảm ứng đa chạm, chứa đựng hầu hết các tính năng của iPod, có trình duyệt riêng dành cho điện thoại và màn hình trình duyệt mang tính cách mạng. Tuy khuyến thích sự đổi mới, Jobs cũng nhắc nhở nhân viên của mình về "con thuyền nghệ thuật" mà ông cho rằng việc tạo ra những sản phẩm vào đúng thời điểm cũng quan trọng ngang với việc phải thiết kế cho nó thật sáng tạo và hấp dẫn.

 

 

RÚT KHỎI APPLE
 

Tháng 8 năm2011, Jobs rút khỏi chức vị tổng giám đốc điều hành của Apple, nhưng vẫn hoạt động tại công ty trên danh phận chủ tịch hội đồng quản trị.  Vài giờ sau tuyên bố này, giá cổ phiếu của Apple trên thị trường giảm 5%. Trước đó, mỗi cổ phiếu của Apple đang ở mức tăng. Sự mất giá nhẹ này là do các nhà đầu tư xem xét tầm quan trọng của Jobs đối với Apple, kết hợp với việc tình hình sức khoẻ của ông luôn trong vòng tin tức trong những năm gần đây; hơn nữa ông đã ngừng điều trị y tế từ tháng 1 năm 2011. Theo Forbes, có thể khẳng định rằng tác động này sẽ dẫn đến một con đường tiêu cực hơn cho Apple, ngay cả tại hãng Pixar nơi Jobs giữ vai trò là giám đốc. Trong những giờ giao dịch sau vài ngày Jobs đưa ra tuyên bố rút khỏi Apple, cổ phiếu của hãng Walt Disney giảm xuống 1,5%.

 

 
TÁC PHONG QUẢN LÝ

 

 

Phần lớn tác phong quản lý của Jobs dựa trên tính khắt khe và đòi hỏi cao của bản thân ông. Tạp chí Fortune viết rằng ông "được xem là nhà tự cao tự đại hàng đầu của Thung lũng Silicon."Có thể tìm thấy các bình luận về phong cách nóng nảy của ông trong quyển The Little Kingdom (Tiểu vương quốc); một trong những tiểu sử được Jobs ủy quyền; The Second Coming of Steve Jobs (Sự trở lại lần hai của Jobs) của tác giả Alan Deutschman; và iCon: Steve Jobs (Biểu tượng: Steve Jobs) của tác giả Jeffre S. Young và William L.Simon. Năm 1993, Jobs lọt vào danh sách những ông chủ khó tính nhất của tạp chí Fortune trong vấn đề lãnh đạo Next. Tạp chí Fortune trích dẫn lời của nhà đồng sáng lập Dan'l Lewin cho biết thời gian đó, "Lúc cao độ ở mức không thể tin được... nhưng lúc thấp thì lại không thể tưởng tượng nổi", văn phòng của Jobs trả lời rằng tính cách của ông đã thay đổi kể từ đó.

 

Jef Raskin, bạn học trước đây của Jobs, từng nói rằng Jobs "hẳn sẽ là một vị vua Pháp tuyệt vời", ám chỉ đến đặc trưng con người hơn đời và thuyết phục của Jobs.

 

Jobs luôn luôn mong muốn vị thế của Apple và các sản phẩm của công ty được đặt ở vị trí hàng đầu của ngành công nghiệp công nghệ thông tin bằng cách dự báo và thiết lập các xu hướng, ít nhất là trong sự đổi mới và phong cách. Ông tổng kết quan điểm bản thân ở cuối bài phát biểu tại Triển lãm và Hội thảo Macworld diễn ra vào tháng 1 năm 2007 bằng cách trích lời huyền thoại hockey trên băng Wayne Gretzky.

 

Có một câu nói của Wayne Gretzky mà tôi yêu thích. 'Tôi sẽ trượt đến nơi bóng băng sẽ lăn đến, không phải đến nơi bóng đang lăn qua.' Và chúng tôi luôn luôn nỗ lực làm điều đó tại Apple. Ngay từ thuở khởi đầu sơ khai. Và chúng tôi sẽ luôn luôn làm như vậy.

 

Hoạ sĩ phim hoạt hình Floyd Norman nói rằng tại Pixar, Jobs là một "nhân vật già dặn, chín chắn" và không bao giờ can thiệp vào quá trình sáng tạo của các nhà làm phim.

 

Năm 2005, Steve Jobs cấm tất cả những quyển sách do công ty John Wiley & Sons xuất bản tại các cửa hàng bán lẻ của Apple để phản ứng lại việc xuất bản tiểu sử trái phép iCon: Steve Jobs (Biểu tượng: Steve Jobs). Trong báo cáo doanh thu hàng năm năm 2010, Wiley cho biết việc này đã "đóng lại một giải pháp... để dùng tên gọi ấy cho iPad."

 

 

 5 sai lầm lớn nhất trong cuộc đời

 

 

1. Mời John Sculley làm CEO cho Apple

 

Nhận thấy Apple cần một người có kinh nghiệm quản lý và điều hành, chàng thanh niên 29 tuổi Steve Jobs đã thuyết phục John Sculley về làm việc cho Apple với câu nói nổi tiếng:”Ông muốn suốt đời đi bán thứ nước ngọt này hay cùng tôi thay đổi cả thế giới?” John Sculley đã bị thuyết phục hoàn toàn nhưng chỉ 2 năm sau, chính vị CEO này đã khiến Jobs bị sa thải bởi chính công ty do mình sáng lập nên. 

 

Có lẽ đây là một bài học vô cùng đắt giá đối với Steve Jobs. Đúng 10 năm sau sự kiện này, Steve than thở với báo chí: "Tôi có thể nói gì đây? Tôi đã thuê nhầm người. Hắn nhổ toẹt hết những thứ mà tôi phải mất 10 năm mới gây dựng được, bắt đầu từ bản thân tôi".

 

Tuy vậy, biết đâu nếu không có chuyện John Sculley về đầu quân cho Apple, có thể chúng ta sẽ chẳng bao giờ được thưởng thức siêu phẩm hoạt hình như “Toy Story” hay "Up" dưới thời của Steve Jobs. 

 

2. Tin rằng Pixar sẽ trở thành một công ty phần cứng

 

Có lẽ khi chính thức trở thành người sở hữu của Pixar từ tay George Lucas với mức giá 10 triệu USD vào năm 1986, Steve Jobs sẽ chẳng bao giờ nghĩ tới việc công ty này sẽ kiếm tiền từ phim hoạt hình. Thay vào đó, ông tin rằng đây sẽ lại là một công ty sản xuất phần cứng mới của thế giới công nghệ. Thế nhưng, chính quyết định sáng suốt sau đó của Jobs khi ông ủng hộ 2 đồng sáng lập Pixar là John Lasseter và Ed Catmull theo đuổi giấc mơ làm một bộ phim hoạt họa cho thấy tầm nhìn vĩ đại của vị CEO này. 

 

3. Cố gắng bán Pixar “vô số” lần

 

Vào đầu thập niên 1990, sau khi sở hữu Pixar trong gần 5 năm, Jobs đã cố gắng bán công ty này đi nhằm cân bằng các khoản đầu tư của mình với giá chỉ 50 triệu USD. Bill Gates, Larry Ellison và rất nhiều những nhà đầu tư khác đều có tên trong danh sách khách hàng “tiềm năng” của Steve Jobs. Nhưng thật bất ngờ khi chẳng một ai chịu móc hầu bao. Cuối cùng, Jobs cũng bán được công ty này cho Disney vào năm 2006 với giá chỉ “vỏn vẹn” 7,4 tỷ USD. Có lẽ vị CEO này phải thầm cảm ơn những ai trước đây đã thờ ơ với Pixar. 

 

4. Hàng loạt sản phẩm thất bại

 

Nếu chỉ nhìn vào những iPhone, iPad hay iPod, bạn sẽ lầm tưởng rằng tất cả các sản phẩm do Jobs tạo ra đều hoàn hảo. Thực tế chứng minh điều ngược lại. Những cái tên như Apple Lisa, Macintosh TV, The Apple III, Powermac G4 có lẽ sẽ là những cay đắng mà vị CEO huyền thoại này từng gặp phải. Nhưng ông là người luôn biết cách khắc phục và đi lên từ những thất bại trong quá khứ. Và khi một sản phẩm hoàn hảo ra đời, những cái tên “xấu xí” trước đó sẽ tự động biến mất trong tâm trí khách hàng. Dường như nguyên nhân cho những thất bại trên nằm ở chính tính cách "không giống ai" của Steve Jobs: luôn luôn biến mình thành một "nhà nghiên cứu thị trường đơn độc".

 

5. Để CEO của Google trong ban lãnh đạo của Apple suốt 3 năm

 

Sự thành công của Android đã và đang gây áp lực lên sự phát triển của iOS. Thế nhưng có phải tự nhiên mà Android của Google lại đột ngột "từ trên trời rơi xuống", thành một quả núi đè ngay giữa bước tiến của iOS? Câu trả lời là không. Sự thành công của Android và việc Android đang dần chèn ép iOS có một nguyên nhân rất sâu xa, đồng thời cũng vô cùng "ngớ ngẩn": CEO của Google (Eric Schmidt) có chân trong ban điều hành của Apple suốt 3 năm trời (2006-2009).

 

Khi sự ra đời của iOS và sau đó là Android cùng với việc cạnh tranh trong thị trường quảng cáo trên thiết bị di động mới manh nha, mối quan hệ của Apple với Google bắt đầu chuyển hướng: Từ hữu nghị thành thù địch. Và vẫn mất hơn 1 năm trời sau khi Android ra mắt để Steve cảm thấy "nóng mắt" trước sự hiện diện của Eric Schmidt, tháng 8 năm 2009, CEO của Google đã phải "cuốn gói" khỏi ban điều hành của Apple. Mặc dù vậy, con số xấp xỉ 80% thị phần của Android trên thị trường di động cũng đã là quá đủ cho Google. Tất cả là do sự "ngây thơ" đầy tai hại của Steve Jobs.

 

 

KẾT HÔN CÙNG LAURENE POWELL

 

1991 - Steve Jobs cưới người vợ hiện nay là Laurene Powell. Ông có 3 người con.

 

Sở hữu 19,3 tỷ USD, Laurene Powell Jobs - nữ tỷ phú đồng thời là vợ góa của cố CEO Apple Steve Jobs - hiện là cổ đông của Disney và thành viên hội đồng quản trị Đại học Stanford.

 

Tóc vàng, thân hình cao gầy và 20 năm sát cánh cùng Steve Jobs, người đàn ông nổi tiếng nhất làng công nghệ, là những điều báo chí viết về Laurene Powell Jobs. Yêu nhau trong vòng 1 năm, kết hôn được 20 năm, Laurene Powell Jobs đã ở bên chồng trong những năm tháng tồi tệ nhất của ông - khi Steve Jobs đương đầu với căn bệnh ung thư tụy.

 

Laurene sinh ngày 6/11/1963 tại thị trấn West Milford, bang New Jersey, Mỹ. Bà nhận bằng cử nhân khoa học kinh tế của phân viện Wharton thuộc Đại học Pennsylvania vào năm 1985. Sau đó, bà tới đại học Stanford để hoàn thành khóa học thạc sĩ kinh tế. Tại đây, bà gặp Steve Jobs.

 

Họ gặp nhau trong một buổi học ở Đại học Stanford vào năm 1990. Hôm đó, Steve có một buổi diễn thuyết, còn Laurene dự thính. Kết thúc buổi học, họ trao đổi số điện thoại, nhưng không ai gọi điện trước. 

 

Tan lớp, Steve vội vàng ra nhà xe để đến một buổi họp, nhưng khi đã tra chìa khóa, ông chợt khựng lại. "Tôi nghĩ về chính mình. Nếu đây là ngày cuối cùng của tôi trên trái đất, tôi sẽ thời gian này để đến cuộc họp kinh doanh hay đi cùng người phụ nữ ấy?", ông nói với NY Times.

 

Thế là Steve chạy băng qua bãi đậu xe và mời Laurene đi ăn tối. Họ đã kết hôn một năm sau đó, trong công viên quốc gia Yosemite, dưới sự chủ trì của một nhà sư Phật Thiền. 

 

Trong năm đầu tiên chung sống với Steve, Laurene thành lập một công ty thực phẩm hữu cơ có tên Terravera. Tuy nhiên, sau này bà đã rút khỏi công việc này khi sự nghiệp Steve bắt đầu tỏa sáng. 

 

Sau đó, bà chỉ hoạt động trong mảng giáo dục, góp sức vào các diễn đàn phi lợi nhuận của hoạt động đào tạo toàn cầu. Bà thành lập các Emerson, dùng chính lợi nhuận từ hoạt động kinh doanh của tổ chức này để trang trải và tài trợ cho những nỗ lực cải cách chiến lược giáo dục trên khắp thế giới.

 

Với lối sống giản dị, Laurene Powell Jobs không bao giờ khoe khoang tài sản của gia đình. Thậm chí, trong kế hoạch bản thân, bà còn dự định xây một ngôi nhà đơn giản, tiện dụng và tiết kiệm để chung sống với chồng và 3 người con. Tuy nhiên, dự định này không thành vì Steve mắc bạo bệnh.

 

Trong chặng đường 8 năm đấu tranh với căn bệnh này, bên cạnh ông luôn có sự hỗ trợ từ người vợ. 2 năm sau cái chết của chồng, Laurene Powell Jobs nói với trang San Jose Mercury: "Di sản tư nhân mà anh ấy để lại cho tôi và các con là hình ảnh người chồng, người cha. Chúng tôi nhớ anh ấy mỗi ngày".

 

Không thực sự hoạt động trong ngành công nghệ nhưng năm 2015, Laurene Powell Jobs lại có tên trong top 10 doanh nhân của thế giới Internet, và là người phụ nữ giàu có nhất trong ngành này.

 

Với phần lớn tài sản được thừa kế từ người chồng nổi tiếng và giàu có, Laurene Powell Jobs sở hữu 19,3 tỷ USD, lọt vào danh sách 30 người giàu nhất nước Mỹ của tạp chí Forbes trong nhiều năm. 

 

Đến nay, bà là người phụ nữ duy nhất nằm trong danh sách 10 người giàu nhất giới công nghệ, dù không hề có hoạt động cụ thể trong ngành này. Laurene cũng là một trong 50 phụ nữ quyền lực nhất thế giới trong suốt 2 năm, 2014-2015, theo bình chọn của Forbes.

 

Tài sản của Laurene Powell Jobs ngoài tiền mặt, cổ phiếu Apple, còn có cổ phần được ủy thác tại Disney, với tư cách là cổ đông cá nhân lớn nhất, năm 7,7% vốn. Bà cũng là đồng sáng lập của trường cao đẳng Track, một chương trình phi lợi nhuận giúp sinh viên hoàn cảnh khó khăn chuẩn bị và tốt nghiệp đại học.

 

Ngoài ra, bà là người ủng hộ và là thành viên hội đồng quản trị công ty start-up Ozy Media. Hiện tại, Laurene Powell Jobs còn được bầu là thành viên HĐQT danh dự của đại học Stanford - nơi đã ươm mầm tình yêu của bà với một trong những doanh nhân vĩ đại nhất thế giới.

 

 

Tuyền cảm hứng cho những thiết kế của Apple từ chiếc xe máy

 

Steve Jobs có niềm say mê gần như ám ảnh với các thiết kế tinh xảo, toàn mỹ, chính điều đó đã ảnh hưởng tới nhiều lĩnh vực khác trong đời sống của ông. Glenn Leibowitz - Giám đốc truyền thông của công ty tư vấn quản trị doanh nghiệp đa quốc gia đã chia sẻ về kỷ niệm lần đầu nhìn thấy chiếc mô tô của Steve Jobs, thứ đã truyền cảm hứng cho những thiết kế của Apple.

 

Gần đây, Apple mới di dời trụ sở chính của hãng tới toà nhà trị giá hàng tỷ đô la với thiết kế mô phỏng chiếc đĩa bay. Việc đó khiến tôi nhớ lại một kỷ niệm về lần tới thăm trụ sở đầu tiên của hãng trong quá khứ.

 

 

Đầu những năm 1980, khi còn đang học trung học, tôi đã bay đến Reno, Nevada để thăm chị của mình. Chị tôi chuyển đến Nevada vì công việc. Vì tôi chưa bao giờ đến San Francisco, nên chúng tôi quyết định đi một chuyến tham quan vòng quanh kéo dài khoảng bốn tiếng lái xe. Nếu như hầu hết những đứa trẻ vị thành niên tầm tuổi tôi lúc ấy đều háo hức để xem cầu Cổng Vàng hoặc nhà tù Alcatraz nổi tiếng, thì tôi lại có một kế hoạch hoàn toàn khác.

 

 Tôi muốn tìm hiểu và thăm thú San Francisco; nhưng đồng thời tôi cũng muốn tới thẳng phía Nam để đến Cupertino, nơi mà tôi có thể ghé thăm trụ sở chính của hãng Apple. Và nếu may mắn thậm chí tôi còn có thể được nhìn thấy huyền thoại Steve Jobs bằng xương, bằng thịt.

 

Không có lý do gì để Apple chào đón mấy vị khách không mời tuổi teen, bỗng dưng xuất hiện trước hành lang của họ. Hai chị em tôi vẫn quyết định lái xe đến Cupertino. Chúng tôi tới văn phòng chính, đậu xe rồi cứ thế đi thẳng vào trụ sở.

 

Và đó là khi tôi nhìn thấy chiếc xe máy BMW của Steve Jobs. Nó được đậu ngay bên trong sảnh đợi, giữa hàng loạt các máy trò chơi điện tử và những chiếc ghế sofa. “Thật kỳ quặc!”, ý nghĩ của tôi vụt hiện, “nhưng cũng thật ngầu”.

 

Cảnh tượng này, tôi còn được nhắc nhớ khi đọc những dòng tiểu sử mà Walter Isaacson đã chắp bút viết về Steve Jobs. Trong cuốn tiểu sử, Isaacson viết rằng bằng cách đậu chiếc xe máy BMW của mình cùng với một chiếc piano của Bsendorfer trong sảnh, Jobs cảm thấy ông được tiếp nguồn cảm hứng từ thiết kế toàn mỹ và tinh xảo đó.

 

Chiếc xe của Jobs là chiếc 1966 BMW R60/2, một thiết kế kinh điển mà bất kì dân chơi xe trên thế giới đều ao ước được sở hữu. Thiết kế đó được yêu thích cùng năm tháng khẳng định tên tuổi thương hiệu BMW, hãng đã sản xuất khoảng hơn 20.000 chiếc từ năm 1956 đến năm 1969.

 

 

Mặc dù, xe máy BMW ở Mỹ không nổi tiếng bằng Harley Davidson, nhưng chiếc BMW R60/2 này có thể được coi là tiêu chuẩn cho tay nghề và kỹ thuật điêu luyện của nước Đức. Xe máy BMW được khẳng định về sự thoải mái khi đi đường trường, độ bền cao, kiểu dáng độc đáo cá tính mà vẫn giữ được vẻ thanh lịch, được sản xuất với duy nhất màu đen có các đường kẻ sọc trắng làm nổi bật thêm thiết kế phần khung viền.

 

Với cỗ máy 600cc và 30 mã lực cho phép Jobs trải nghiệm cảm giác du hành thời gian. Và chúng ta càng nhìn vào cuộc đời của Jobs thì càng hiểu lý do ông lựa chọn chiếc xe này. Bởi vì khi bạn là một người có tầm nhìn xa, bạn phải đi trước thời đại của mình.

 

Chiếc xe của Jobs dường như tương đồng với triết lý thiết kế của Apple: “Một sản phẩm có thể thay lời muốn nói về những giá trị” và “phát triển sản phẩm sao cho chúng dường như trở nên bất biến”.

 

Một bài viết trên National Geographic năm 1982 về Thung lũng Silicon cũng như ngành công nghiệp máy tính cá nhân non trẻ đã mô tả chiếc mô tô BMW của Jobs như một lớp nền tương phản thú vị, nổi trội hơn cả so các phương tiện cá nhân khác của ông. Chỉ 2 năm sau hình ảnh Jobs phóng khoáng với chiếc mô tô của mình, ông cho ra mắt phiên bản đầu tiên của chiếc Macintosh. Đó là chiếc máy tính cá nhân thương mại đầu tiên sử dụng giao diện người dùng đồ họa đã đưa Apple lên một tầm cao mới.

 

Mặc dù, Jobs vẫn thường lái chiếc Mercedes hữu dụng, nhưng sự thành công dường như không làm mất đi sở thích riêng của chàng người hùng thời đại máy tính này. Một người bạn của ông kể: “Jobs vẫn thường thích phóng mô tô đến nhà tôi trong bộ áo sơ mi kẻ với quần jean, ngồi thưởng rượu và bàn về những điều chúng tôi sẽ làm".

 

Jobs vẫn yêu thích chiếc mô tô của mình ngay cả khi đã thành công và sử dụng nhiều phương tiện cá nhân tiện ích hơn.

 

Những chiếc ghế xô pha dài để nằm nghỉ và máy bán đồ ăn nhanh, máy chơi games có thể là tiện ích rất quen thuộc với nhiều công ty về công nghệ hiện nay dành cho nhân viên. Tuy nhiên, tại thời điểm đó ở những ngày đầu của thung lũng Silicon, cách đãi ngộ này vẫn còn vô cùng xa lạ.

 

Một đứa trẻ tuổi teen say mê máy tính cá nhân như tôi đã thần tượng Apple cùng những người sáng lập nó (Steve Jobs và Steve Wozniak). Khi ấy, tôi chưa bao giờ bước chân vào một công ty máy tính nào cả - nên đó là một sự kiện quan trọng.

 

Tôi không thể nhớ chị tôi đã biện minh cho sự xuất hiện đột ngột và vô cớ của chúng tôi ở trụ sở Apple khi đó ra sao. Chúng tôi vẫn được chào đón bởi một người phụ nữ thân thiện, đã đưa chúng tôi vào văn phòng của cô ấy. Tôi không còn nhớ rõ những gì cô ấy nói với chúng tôi, chỉ nhớ về chiếc áo thun màu vàng tươi được tặng làm quà lưu niệm cho chuyến tham quan.

 

Ba thập niên sau đó, tôi vẫn cố giải mã ý nghĩa cảnh tượng tôi đã chứng kiến tại trụ sở chính của Apple. Một ví dụ về phương pháp thiết kế và kinh doanh mang tính hình tượng, xé toạc các quy tắc thông thường? Hay đó là phép ẩn dụ cho cái gọi là "Reality Distortion Field" (khả năng thay đổi thực tại) mà Steve Jobs vẫn dùng để truyền cảm hứng tới người khác?

 

Dù nó mang ý nghĩa gì đi chăng nữa, đó vẫn là một cảnh tượng tuyệt vời mà hai chị em tôi biết ơn vì được thấy.

 

 

 

SỰ RA ĐI CỦA

MỘT HUYỀN THOẠI

 

 

Vào giữa năm 2004, Jobs thông báo cho nhân viên của mình rằng kết quả chẩn đoán cho biết ông có một khối u ung thư trong tuyến tụy. Các dự đoán về bệnh ung thư tuyến tụy thường không khả quan, tuy nhiên, Jobs tuyên bố rằng ông bị một loại ung thư ít xâm thực hiếm có gọi là u tuỵ nội tiết. Ban đầu ông phản đối việc áp dụng các biện pháp can thiệp y tế thông thường và bắt tay vào một chế độ ăn uống đặc biệt để ngăn chặn căn bệnh. Nhưng sau đó trong tháng 7 năm 2004, Jobs trải qua một dạng phẫu thuật phổ biến nhất trong việc điều trị ung thư tuyến tuỵ gọi là pancreaticoduodenectomy (hay "thủ tục Whipple"), kết quả cho thấy đã thành công việc cắt bỏ khối u. Jobs dường như đã không yêu cầu hay không được trải qua hóa trị hoặc xạ trị. Trong thời gian Jobs vắng mặt, Timothy D. Cook, người chịu trách nhiệm đứng đầu về hoạt động và bán hàng trên toàn thế giới tại Apple điều hành công ty.

 

Vào đầu tháng 8 năm 2006, Jobs tuyên bố một phát biểu quan trọng trong Hội thảo Phát triển Toàn cầu diễn ra hàng năm của Apple. Vẻ ngoài "ốm, gần như gầy", phát biểu thiếu sức sống bất thường, cùng với tuyên bố quyết định uỷ quyền những phần quan trọng trong vai trò then chốt mà ông vốn đảm đương đã làm dấy lên một làn sóng phương tiện truyền thông và internet xoáy vào vấn đề sức khỏe của ông. Ngược lại, theo tường thuật trên nhật báo Ars Technica, những người có mặt tại Hội thảo các nhà phát triển toàn cầu thấy rằng Jobs "trông có vẻ khoẻ". Người đại diện của Apple cho biết rằng "Sức khoẻ của Steve rất tốt".

 

Hai năm sau, những nghi vấn tương tự lại diễn ra sau tuyên bố của Jobs tại Hội thảo các nhà phát triển toàn cầu 2008. Apple chính thức tuyên bố rằng Jobs là nạn nhân của một loại vi trùng thông thường và hiện đang dùng thuốc kháng sinh, trong khi những người khác phỏng đoán dấu hiệu về bệnh suy nhược của ông là do các thủ tục Whipple trong điều trị. Tại một cuộc họp tháng 7 thảo luận về doanh thu của Apple, những người tham gia trả lời cho những câu hỏi không ngừng về sức khỏe của Steve Jobs nhấn mạnh rằng đó là một "vấn đề riêng tư". Tuy nhiên, những người khác bày tỏ ý kiến rằng ​​các cổ đông có quyền được biết nhiều hơn, họ muốn biết phương pháp chuyển giao để tiếp tục vận hành công ty của ông. Tờ New York Times xuất bản một bài báo dựa trên một cuộc trò chuyện điện thoại phá kỷ lục với Jobs, cho biết rằng các vấn đề sức khỏe của ông "không đe dọa tính mạng và ông không bị ung thư tái phát".

 

Ngày 28 tháng 8 năm 2008, truyền hình Bloomberg nhầm lẫn đưa ra bản cáo phó 2500 từ của Jobs trong phần tin tức doanh nghiệp, nhưng không cho biết về độ tuổi và nguyên nhân cái chết (các nhà truyền tin thường lưu trữ các bản cáo phó luôn được cập nhật để dễ dàng đưa tin sự kiện về cái chết không rõ thời điểm của một người nổi tiếng). Mặc dù lỗi được kịp thời sửa chữa, nhiều người đưa tin và các blog đã góp phần thuật lại điều này, tăng cường các tin đồn liên quan đến sức khỏe của Jobs. Jobs phản ứng trong bài tuyên bố tại Let's Rock vào tháng 9 năm 2008 của Apple bằng cách trích dẫn lời của Mark Twain: "Những tin tức về cái chết của tôi bị cường điệu quá mức. "Tại một sự kiện truyền thông tiếp theo, Jobs kết thúc phần trình bày với màn trình chiếu "110/70", đề cập đến huyết áp của ông, khẳng định rằng sẽ không tiếp tục trả lời các câu hỏi về sức khỏe.

 

Ngày 16 tháng 12 năm 2008, Apple thông báo rằng phó chủ tịch marketing Phil Schiller sẽ chuyển giao những vị trí chủ chốt cuối cùng của công ty tại Triển lãm và Hội thảo Macworld 2009, một lần nữa làm sống lại các câu hỏi về sức khỏe của Jobs. Trong tuyên bố đưa ra vào ngày 5 tháng 1 năm 2009 trên trang Apple.com, Jobs cho biết ông đang bị mất cân bằng hóc môn trong vài tháng. Ngày 14 tháng 1 năm 2009, trong một bản ghi nhớ nội bộ của Apple, Jobs viết rằng vào tuần trước, ông đã "nghiệm ra rằng các vấn đề liên quan đến sức khỏe của tôi phức tạp hơn so với suy nghĩ ban đầu" và tuyên bố nghỉ 6 tháng vắng mặt cho đến khi kết thúc tháng 6 năm 2009 để tập trung chăm sóc tốt hơn cho sức khoẻ. Tim Cook, từng đảm nhiệm vai trò tổng giám đốc điều hành khi Jobs vắng mặt năm 2004, trở thành tổng giám đốc điều hành của Apple, trong khi đó Jobs vẫn còn tham gia vào những quyết định chiến lược chủ chốt.

 

Trong tháng 4 năm 2009, Jobs trải qua ca cấy ghép gan tại Viện Cấy ghép Bệnh viện Đại học Methodist ở Memphis, Tennessee. Dự báo của Jobs về kết quả của việc này là "tuyệt vời".

 

Ngày 17 tháng 1 năm 2011, một năm rưỡi sau khi Jobs trở về từ ca ghép gan, Apple thông báo rằng ông đã được cấp giấy nghỉ phép dưỡng bệnh. Jobs tuyên bố việc ra đi của mình trong một lá thư gửi các nhân viên, cho biết quyết định là để ông có thể tập trung vào tình hình sức khoẻ. Trong thời gian nghỉ dưỡng bệnh của ông vào năm 2009, Apple thông báo rằng Tim Cook sẽ điều hành các hoạt động hàng ngày và Jobs sẽ tiếp tục được tham gia vào các quyết định quan trọng chiến lược của công ty. Mặc dù đã rời khỏi, ông vẫn xuất hiện tại sự kiện ra mắt iPad 2 vào ngày 2 tháng 3, tại tuyên bố giới thiệu iCloud trong Hội thảo các nhà phát triển toàn cầu Apple diễn ra vào ngày 6 tháng 6, và tại hội đồng thành phố Cupertino vào ngày 7 tháng 6.

 

Ngày 24 tháng 8 năm 2011, Jobs tuyên bố từ chức tổng giám đốc điều hành của Apple. Trong thư từ chức, Jobs đã viết rằng ông có thể "không còn đáp ứng các nhiệm vụ và mong đợi trong vai trò CEO của Apple nữa".

 

Vào ngày 05 tháng 10 năm 2011, trong một tuyên bố của gia đình anh có nói Jobs "đã ra đi thanh thản bên gia đình vào ngày hôm nay..."

 

Apple đưa ra tuyên bố rằng Jobs đã qua đời. Nội dung như sau: "Chúng tôi vô cùng thương tiếc thông báo rằng Steve Jobs qua đời ngày hôm nay. Nhiệt tình, đam mê và vinh quang của Steve là nguồn gốc cho vô số sáng kiến đã làm giàu và cải thiện đời sống của chúng ta. Thế giới trở nên vô cùng tốt đẹp hơn vì Steve. Tình yêu lớn nhất của ông dành riêng cho người vợ, bà Laurene, và gia đình. Tâm hồn chúng ta hướng đến họ và đến tất những những ai có cùng niềm rung động trước món quà đặc biệt mà ông đã trao trong cuộc đời."

 

Cũng từ ngày 5 tháng 10 năm 2011, trang chủ Apple chào đón khách ghé thăm bằng một thông điệp đơn giản: bức hình trắng đen của Steve Jobs, tên, năm sinh và mất của ông. Nhấp chuột vào hình ảnh của Jobs sẽ dẫn đến cáo phó với nội dung: "Apple đã mất đi một thiên tài sáng tạo và nhìn xa trông rộng, thế giới đã mất đi một con người tuyệt vời. Chúng tôi, những người đã may mắn quen biết và làm việc với Steve đã mất đi một người bạn thân thiết và người cố vấn đầy cảm hứng. Steve để lại sau lưng một công ty mà chỉ duy nhất ông là người có thể gây dựng nên, và tinh thần của ông mãi mãi sẽ là nền tảng của Apple." Một địa chỉ email cũng được đăng lên công khai để chia sẻ những kỷ niệm, gửi lời chia buồn và cảm nghĩ.

 

 

ĐỨA CON GÁI

BỊ CHỐI NHIỀU LẦN

 

Theo Fortune, Lisa Brennan-Jobs đã được thừa hưởng hàng triệu đô từ người sáng lập của Apple. Tuy nhiên, vẫn chưa có nhiều thông tin về cuộc sống hiện tại của cô gái 39 tuổi khi cô có một cuộc sống khá riêng tư.

 

Brennan-Jobs được sinh ra vào ngày 17 tháng 5 năm 1978, ở một nông xã trồng táo gọi là All One Farm, cả bố và mẹ của Brennan-Jobs đều từng sống ở đó trong quá khứ.

 

Bố mẹ của Brennan-Jobs, Steve Jobs và Chrisann Brennan, đã hẹn hò từ khi còn học trung học. Mối quan hệ của họ dần trở nên căng thẳng trong những ngày đầu của Apple. Theo Brennan, Jobs hoàn toàn không biết tin gì về việc bà mang thai và phủ nhận việc ông là cha của đứa trẻ.

 

Tuy nhiên sau đó, Jobs đã đến nông xã để thăm Brennan và đứa con mới chào đời. Hai người cùng đặt tên cho con gái là Lisa. Nhưng Jobs vẫn từ chối thừa nhận việc ông là cha của Lisa. Khi Apple bắt đầu khó khăn, Brennan phải làm việc như một người phục vụ và dựa vào phúc lợi để nuôi con gái.

 

Kết quả xét nghiệm ADN khẳng định Jobs chắc chắn là cha đứa trẻ nhưng ông vẫn tiếp tục phủ nhận. Trong khi đó, năm 1983, ông đã đặt tên cho chiếc máy tính đời đầu của Apple là Lisa, và giải thích rằng chữ Lisa trong tên máy tính là cụm từ viết tắt của thuật ngữ công nghệ về máy tính.

 

Khi sống cùng mẹ, Brennan-Jobs đã theo học tại trường Nueva ở San Mateo. Trong tiểu sử của mình, Walter Isaacson tiết lộ rằng Jobs thỉnh thoảng sẽ ghé qua để gặp con gái. Dần dần, cuộc viếng thăm ngày càng tăng và Jobs bắt đầu giới thiệu cô với bạn bè của ông và đưa cô theo những chuyến công tác.

 

Với sự giúp đỡ của dì Mona Simpson, Brennan-Jobs cuối cùng đã hòa thuận với cha mình. Cô thậm chí còn yêu cầu tên của cô phải chính thức thay đổi từ Lisa Brennan sang Lisa Brennan-Jobs. Trong suốt thời trung học, cô đã sống với Jobs.

 

Theo giáo sư Isaacson, trong suốt thời đại học, mối quan hệ của Brennan-Jobs với cha cô rất hỗn loạn. Sau một vài trận cãi vã, Jobs đã cắt giảm tài chính của con gái, buộc cô phải mượn tiền học phí từ hàng xóm và những người cộng sự của cha cô vào thời điểm đó.

 

Khi Simpson xuất bản cuốn tiểu thuyết “A Regular Guy” năm 1996, bà đã dựa vào các nhân vật chính trong đời thực là Jobs và Brennan-Jobs. Isaacson nói rằng Brennan-Jobs đã rất khó chịu với cuốn sách này. Nhưng sau đó, cô và Simpson cuối cùng đã hòa giải.

 

Giống như cô của mình, Brennan-Jobs theo đuổi nghề viết tay. Tác phẩm của cô đã được xuất bản trong một loạt các ấn phẩm bao gồm Vogue to O, Tạp chí Oprah Winfrey.

 

Brennan-Jobs đôi khi cũng so sánh về hai thế giới mà cô lớn lên: “Chúng tôi phải thuê nhà, phải di chuyển rất nhiều nơi. Sau đó, tôi biết cha tôi. Ông là một người giàu có và nổi tiếng. Tôi có những chuyến đi và sống cùng ông trong một vài năm, tôi thấy một thế giới khác hấp dẫn hơn rất nhiều. Nhưng hai thế giới không thể hòa làm một, tôi sẽ phải bỏ lỡ một nơi khi tôi chọn một nơi khác”.

 

Brennan-Jobs luôn muốn tránh sự chú ý của người khác, và cô chỉ kể lại câu chuyện của mình khi tham khảo ý kiến của tác giả Aaron Sorkin, người đã viết tiểu sử của Steve Jobs năm 1995.

 

“Cô ấy đã kể những câu chuyện về cha mình mà không hề tâng bốc ông ấy lên, sau đó tôi có thể thấy ông ấy thực sự yêu con gái mình như thế nào”. Sorkin nói thêm rằng Brennan-Jobs mới chân chính là anh hùng của bộ phim.

 

 

 
VINH DANH
 
 
Ông được Tổng thống Ronald Reagan trao tặng Huân chương Quốc gia về Công nghệ vào năm 1984 cùng với Steve Wozniak (nằm trong số những người đầu tiên từng nhận được vinh dự này), và một Giải thưởng Jefferson cho Dịch vụ công ở hạng mục "Dịch vụ công tuyệt vời nhất do một cá nhân 35 năm tuổi trở xuống" (hay còn gọi là giải thưởng Samuel S. Beard) vào năm 1987.
 

Ngày 27 tháng 11 năm 2007, Jobs được tạp chí Fortune mệnh danh là người có quyền lực nhất trong giới kinh doanh.

 

Ngày 5 tháng 12 năm 2007, Thống đốc bang California Arnold Schwarzenegger và Đệ nhất phu nhân Maria Shriver đưa nhân vật Jobs vào California Hall of Fame, tọa lạc tại Bảo tàng California về Lịch sử, Phụ nữ và Nghệ thuật.

 

Tháng 8 năm 2009, Jobs được bầu là doanh nhân được giới trẻ ngưỡng mộ nhiều nhất theo một cuộc khảo sát của tổ chức thanh thiếu niên phi lợi nhuận Junior Achievement.

 

Ngày 5 tháng 11 năm 2009, tạp chí Fortune mệnh danh Jobs là tổng giám đốc điều hành của thập kỷ.

 

Tháng 11 năm 2009, Jobs được xếp hạng thứ 57 tronng danh sách những người quyền lực nhất thế giới của công ty truyền thông và xuất bản Forbes.

 

Tháng 12 năm 2010, thời báo tài chính Financial Times gọi Jobs là nhân vật tiêu biểu của thời báo này trong năm 2010, phần cuối của bài luận đề cập đến trích dẫn trong tự truyện của John Sculley - cựu giám đốc điều hành PepsiCo, người từng điều hành Apple - như sau: "Apple được dự định sẽ trở thành một công ty sản phẩm tiêu dùng tuyệt vời. Đây quả là một kế hoạch điên cuồng. Công nghệ cao không thể được thiết kế và bán như một sản phẩm tiêu dùng." Bài báo kết luận rằng làm thế nào Sculley có thể sai lầm đến vậy.

 

 

PHIM VỀ STEVE JOBS

 

 

 

Nguồn: Wikipedia, Tri Thức Trẻ, CafeF, Genk, Dân Trí, Zing News

Share on Facebook
Share on Twitter
Please reload

  • Untitled-2