Mitchell Phạm - Nổ lực không mệt mỏi và trái ngọt của người đàn ông gốc Việt thành Leader công nghệ


Tháng ngày 'nằm gai nếm mật' và trái ngọt của người đàn ông gốc Việt thành leader công nghệ ở New Zealand.


Nghị lực, ý chí vươn lên và nỗ lực không mệt mỏi giúp Mitchell Pham từ hai bàn tay trắng trở thành chủ tịch hiệp hội công nghiệp công nghệ New Zealand.


Mitchell Pham (tên tiếng Việt: Phạm Đăng Khoa) là con cả của gia đình 3 con. Bố mẹ ông đều là kỹ sư, sinh sống ở vùng nông thôn miền nam. Ông có một thời niên thiếu không thể quên. Một trong những kỷ niệm khó phai nhất là lần lên đênh trên biển rời quê hương qua Indonesia khi mới chỉ 12 tuổi.


Gia đình Mitchell Pham chỉ đủ tiền cho một suất trên chuyến hải trình ra nước ngoài và họ quyết định giành suất đó cho người con cả. “Tôi là niềm hy vọng cuối cùng của gia đình“, Mitchell Pham chia sẻ.


Nhưng mọi chuyện không đơn giản, ít nhất là với suy nghĩ của cậu bé 12 tuổi khi ấy. Khó khăn bắt đầu ập đến khi đoàn hết thức ăn, nước uống và nhiên liệu.


Chúng tôi gặp một chiếc du thuyền và họ đã dừng lại. Nhưng thay vì cho chúng tôi thức ăn, nước uống và nhiên liệu họ chỉ dừng lại để chụp ảnh. Và họ cũng chẳng đếm xỉa tới tính mạng của những người gặp nạn. Khi chiếc du thuyền rời đi, lớp sóng nó tạo ra suýt nhấn chìm tàu chúng tôi”, Mitchell Pham nói.


Chiếc tàu cá nhỏ cứ thế lênh đênh và sau đó dạt vào một dàn khoan dầu gần Indonesia.


Mọi người phát hiện ra trên tàu cá có người gặp nạn và kéo nó vào dàn khoan.


Việc ấy xảy ra một tiếng trước khi một cơn bão nhiệt đớn cực mạnh đổ bộ. Chúng tôi thoát chết một cách may mắn như vậy đấy”, người đàn ông gốc Việt kể lại.


Hai năm kể từ khi được cứu thoát khỏi tàu cá, Mitchell Pham nằm gai nếm mật trong 4 trại tị nạn ở Indonesia, chờ đợi để định hướng tương lai.


Ai cũng hiểu các trại tị nạn là một nơi lộn xộn như thế nào. Chúng đông đúc, thiếu thốn thực phẩm, nước sạch, chăm sóc sức khỏe, trường học… Vì chỉ là chỗ tạm thời nên cơ sở hạ tầng ở đây không được chú trọng. Đây quả thực là môi trường khắc nghiệt để sống và thật không may khi nhiều người tị nạn bị mắc kẹt ở đây trong thời gian dài”, Mitchell Pham chia sẻ.


Một vài trại tị nạn ông gọi đó là ngôi nhà thập kỷ của khoảng 20.000-30.000 người (họ ở đó trong suốt 10 năm thậm chí là hơn).


Đối mặt với việc phải dành một lượng thời gian không xác định trong các trại tị nạn, Mitchell Pham nhận ra mình cần phải giữ bản thân luôn bận rộn. Ông tham gia một nhóm tình nguyện xây dựng 2 ngôi chùa và dạy người tị nạn tiếng Anh cơ bản tại trường ngôn ngữ của Cơ quan Tị nạn Liên Hợp Quốc (UNHCR).


Dẫu vậy, Mitchell Pham vẫn là một đứa trẻ, tha hương và hoàn toàn mất liên lạc với gia đình.


Tôi không có bất cứ tin tức nào về bố mẹ và các em. Và gia đình tôi cũng chẳng biết tôi còn sống hay đã chết trong chuyến hải trình vô định”, Mitchell Pham cho hay.


Việc mất liên lạc diễn ra trong khoảng 5 năm. Sau đó, hai bên bắt đầu kết nối lại với nhau bằng các lá thư. Và phải mất 30 năm, người đàn ông gốc Việt mới được đoàn tụ với gia đình tại Auckland.


Đối với tôi gia đình quan trọng hơn mọi thứ, kể cả tiền bạc”, Mitchell Pham chia sẻ.


Thời điểm Mitchell Pham sống trong trại tị nạn, ông vẫn biết cách rèn luyện bản thân, chờ đợi và nắm bắt cơ hội đổi đời. Ông cũng nằm trong danh sách chờ để được đến định cư ở một nước thứ 3. Trong danh sách 3 quốc gia ưa thích, người đàn ông gốc Việt nhắc đến New Zealand đầu tiên. Ông được những người đại diện của đất nước này phỏng vấn.


Kết quả cuối cùng, Mitchell Pham được chấp nhận tới New Zealand sinh sống. Cuối tháng 8/1985, ông chuyển tới Auckland và đối mặt với một loạt thách thức mới. Từ việc hòa nhập với nền văn hóa khác biệt, thích nghi với khí hậu cho tới việc tiếp nhận một hệ thống giáo dục hoàn toàn mới, định cư ở đây chưa bao giờ là điều dễ dàng.


“Tôi mất tới 10 năm để thích nghi và hòa nhập với mảnh đất New Zealand này. Một khi bạn hoàn toàn làm chủ và lại có tính hài hước trong một nền văn hóa cụ thể, bạn sẽ hòa nhập với nền văn hóa đó rất nhanh”, Mitchell Pham cho hay.


Trong một lần trả lời phỏng vấn báo chí Việt Nam, Mitchell Pham chia sẻ về điều khó khăn nhất mà người trẻ gặp phải khi gia nhập cộng đồng mới và nghị lực khiến ông vượt qua giai đoạn đó. “13 tuổi hay không 13 tuổi, tôi đã mơ làm chủ chứ không làm thuê cho người bản xứ. Tôi đã mơ như vậy dù tại thời điểm đó, tôi còn phải chạy ăn từng bữa”, Mitchell nói.