Vương Thiên Minh

25.06.2019

 

Cách đây không lâu, nhắc đến Thiên Minh, hầu như người ta chỉ nghĩ đến một hotboy về nước, mặc đẹp, manly. Tất nhiên, từng thấy cũng đủ để cái tên Thiên Minh được quan tâm trở lại, nhưng chỉ là một cái gì đấy rất bề ngoài. Phải đến năm 2015, khi Minh có những bước tiến lớn về sự nghiệp, người ta mới nhìn lại Minh với một con mắt khác. Không phải là một hotboy có sự lột xác hoàn hảo, mà là một người trẻ đã bước ra nhìn ngắm thế giới rồi chọn trở về, theo đuổi và đã thành công với niềm đam mê của mình.

 

Bài viết liên quan: Quang Đại - Thiên Minh: Dù không thừa nhận tình cảm nhưng vẫn đeo 'nhẫn đôi'?

 

Tại sao lại là Minh mà không phải ai khác? Không hẳn vì câu chuyện Minh "lột xác" thành công thế nào, đẹp trai hay lịch lãm ra sao. Câu chuyện của Minh gần gũi và chân thật hơn rất nhiều. Đó là một câu chuyện đẹp và thực tế, về một người trẻ đã trải qua mọi cung bậc của những khó khăn đầu đời, đã lăn lộn, đã trưởng thành và tìm ra con đường mình có thể tự tin bước tiếp. 

 

Điều tuyệt vời nhất ở Minh, là những điều đòi hỏi bạn phải ngồi lại, thật sự lắng nghe Minh, để Minh kể câu chuyện của mình, rồi từ từ hiểu về Minh và đến phút cuối mới oà ra: Bạn đã quá mê mẩn hình ảnh hoàn hảo của Minh mà không hề hay biết rằng, Minh đã trở thành một người đàn ông với những trăn trở và suy nghĩ rất đẹp như vậy. Và, Minh xứng đáng đại diện cho một lớp trẻ đã ra ngoài, va đập với cuộc sống, với thế giới, để rồi mang những giá trị rất riêng đã góp nhặt được để tạo nên những ảnh hưởng đẹp và tích cực đến những người trẻ xung quanh mình.

 

Tôi muốn chia câu chuyện của Minh ra làm 4 phần, tương ứng với 4 giai đoạn của những người trẻ vừa bước ra khỏi cuộc sống sung túc với những danh tiếng ảo, để bước chân vào cuộc sống, va đập với những khó khăn để rồi lớn lên và tìm ra những giá trị mình muốn theo đuổi. 4 giai đoạn này có sự vỡ mộng, có sự hàn gắn, rồi đứng dậy và sống hết mình, để cuối cùng, là trở về mảnh đất nơi mình sinh ra với những ấp ủ rất riêng.  

 

 

1. Vỡ mộng khi bước ra thế giới

 

Có lẽ nhiều người sẽ tìm được sự đồng cảm khi đọc những dòng này về cuộc sống của Minh ở Mỹ. Những khó khăn, những vất vả rất riêng của không chỉ những du học sinh, mà còn là cả một thế hệ trẻ đang chập chững bước vào cuộc sống một cách độc lập. Không phải ai cũng dám quyết định thay đổi, từ bỏ cuộc sống dễ dàng với danh tiếng mình đang có, để dấn thân vào một cuộc phiêu lưu xa lạ và khốc liệt như vậy. 

 

Phần này của câu chuyện không giống những gì ta đã tưởng tượng, không phải là một chuỗi thuận lợi đầy may mắn. Ngược lại, nó lại là một phần đời chứa đựng những vật lộn tinh thần trong cuộc trưởng thành của một thanh niên tại một miền đất mới, và là những bước đầu tiên trong cuộc hành trình tìm ra bản ngã của chính mình.

 

"Thực sự, 2 năm đầu ở Mỹ là một khoảng thời gian rất tệ với tôi". Minh nheo mày. "Tôi đã nghĩ là mình có thể cân bằng, nhưng tôi đã không làm được". Ban đầu, Minh suy nghĩ mọi chuyện rất đơn giản. "Ok nước Mỹ, mình sẽ sang đó, sẽ buông bỏ hết, sẽ làm cái này cái kia, sẽ thành công, never give up!". Những háo hức, hy vọng về một cuộc sống mới ở một đất nước mới của một thanh niên trẻ vừa bước vào đời, khấp khởi như thể sẽ chẳng có gì đánh bại được. Nhưng rồi tất cả bắt đầu nhường bước cho một thực tế khó khăn hơn, giấc mơ Mỹ sụp đổ tan tành và mảnh vụn của nó đè nặng lên vai chàng trai 20 tuổi khi đó.

 

 

Nghe có vẻ lạ, nhưng thật sự Minh đã trải qua những cơn trầm cảm và nỗi tuyệt vọng trong suốt một thời gian dài sống ở Mỹ, không ổn định và vô cùng vất vả. 6 tháng đầu tiên, Minh sống cùng gia đình. Và đó là những tháng ngày rất dài khi mà Minh hoàn toàn sống dựa vào chu cấp của bố mẹ. "Tôi không quen sống cùng mọi người và tôi cũng không có thu nhập". Minh bộc bạch.

 

Thậm chí, cho đến khi dọn ra ở riêng, cuộc sống vẫn không hề dễ thở hơn với chàng trai đã từng một thời là gương mặt trang bìa của hàng loạt tạp chí tuổi teen hàng đầu. "Tôi cứ lang bạt khắp nơi. Có tiền, có việc thì sống tự lập. Không có thì lại dọn về nhà mẹ vài ngày rồi tìm việc". Mọi chuyện cứ tiếp diễn như một vòng quay mệt mỏi, nhàm chán và bất định. "Tôi đã làm rất nhiều thứ, rất nhiều công việc". Minh không từ chối việc gì, từ bồi bàn, phục vụ ở tiệm bánh mì, cafe, rồi làm ở xưởng in, thậm chí là đi xếp hàng thuê để mua Iphone cho người ta. "Tôi đã làm hết, trải nghiệm hết và thật sự sống cuộc đời của một thanh niên đang chập chững bước chân vào cuộc sống". Minh kể lại.

 

Tất cả những trải nghiệm của quãng đời đó, Minh đã bị mất hồi còn ở Việt Nam, khi nhận được những thành công và sự nổi tiếng từ lúc còn quá trẻ. "Tôi đã không biết quý trọng đồng tiền từ những cái nhỏ nhỏ bằng sức mình làm nên." Minh chân thành thừa nhận. "Ở Việt Nam khi đó, tôi coi 50 - 100k là bình thường. Nhưng ở Mỹ, những ngày tôi ở riêng, ở 1 chỗ siêu thị nào bán 3 pound đồ ăn mà rẻ hơn chỉ 3 cent thôi, thì tôi sẽ qua bên đó mua chứ không mua ở siêu thị bên này. Tôi còn cắt những cái coupon giảm giá trên tạp chí để đi chợ tiết kiệm hơn."

 

 

2. Lớn lên sau những khó khăn

 

Không biết đã có bao nhiêu người trẻ, từng sở hữu một cuộc sống hết sức tuyệt vời và kiếm được rất nhiều tiền ngay từ khi còn quá trẻ, để rồi bước vào đời và bị vỡ mộng trước những khó khăn của cuộc sống tự lập. Minh là một người như vậy, đã bị "dập tơi tả", và cũng lớn lên từ chính những cái tơi tả ấy. 

 

Những ngày lăn lộn vất vả, lao động chân chính để kiếm tiền đã hình thành nên trong Minh một luồng tư tưởng mới và dần đặt những viên gạch đầu tiên cho tính cách hiện tại của chàng trai này. "Tôi tôn trọng người khác nhiều hơn, lắng nghe nhiều hơn và tỉ mỉ hơn". Từ một hot boy rất đỗi xa lạ, Minh dần học cách trở thành một thanh niên tình cảm và đầy suy tư. Đó là những bài học mà bạn không thể đọc trong sách hay nghe những lời dạy bảo, bạn phải lăn ra ngoài cuộc sống, vấp ngã, trải nghiệm rồi mới thực sự hiểu ra.

 

"Mẹ tôi không phải là một người quá thành công trong cuộc sống, chỉ là một người mẹ cực kỳ tốt. Mẹ đã nói một câu từ khi tôi còn rất nhỏ". Minh nói lái giọng theo giọng của mẹ mình. "Minh à, công việc nào cũng tốt hết á, chỉ có người xấu thôi chứ không có công việc nào xấu hết á. Ngoại trừ những việc không đúng, thì dù là việc nhỏ nhất cũng là việc tốt". Sau chuỗi ngày vật lộn vất vả ở nước Mỹ, những lời nói ấy đã luôn là chiếc la bàn Minh giữ trong trái tim mình, để luôn hướng chàng trai này về những gì tốt đẹp nhất trong tình cảm con người, ngay cả vào thời điểm lạc lõng và cô đơn nhất.

 

 

Minh đã trải qua những tháng ngày ở Mỹ không chỉ là vật lộn để tồn tại giữa một xã hội gấp gáp quay cuồng, mà còn là những ngày vật lộn với chính mình và nỗi cô đơn của một thanh niên đang học cách trưởng thành. "Tôi không có bạn ở Mỹ, không có một người bạn đúng nghĩa". Minh trải lòng. "Cảm giác khi đó tệ kinh khủng, nhất là vào mùa đông, khi tôi đi học một mình về nhà. Thời gian đầu tôi không có xe riêng, phải đi xe bus, trời thì lạnh và mình thì không có bạn. Ít ra khi còn ở Việt Nam, ra đường cũng có đồ ăn, hàng quán. Ở bên Mỹ đóng cửa sớm, chẳng chỗ nào có đồ ăn, vậy là phải về nhà ăn mì gói".

 

Có lẽ nỗi cô đơn này, bất cứ một du học sinh nào cũng đã từng trải qua. Có người học cách vượt qua nó, có người lại tận hưởng nó. Minh thuộc loại thứ 2, dần quen và tận hưởng nỗi cô đơn. "Tôi thường lái xe một mình và… nói chuyện với radio. Đấy là cách tập nói tiếng Anh của tôi luôn đó. Tôi nghe theo rồi nói chuyện với nó, rồi lái xe lang thang khắp nơi". Rồi những khi có điều kiện hơn, Minh đi du lịch, hoặc đơn giản chỉ là náu mình trong một bảo tàng, một nhà sách nào đó để đọc, để học về nghệ thuật, văn học, về hội hoạ. "Tôi không biết gọi cảm xúc đó là gì". Minh nheo mày để tìm ra một từ ngữ thật chính xác. "Sự im lặng đó, tôi thấy nó rất là đẹp". Minh trả lời với nụ cười sau một hồi nghĩ thật lâu.

 

Nỗi cô đơn mà đến bây giờ Minh vẫn trân trọng đó, nhìn vào nụ cười của Minh khi kể lại, tôi cũng có thể cảm nhận được phần nào.

 

 

3. Đi tìm niềm đam mê của riêng mình, sống vì nó.

 

Nhìn lại những gì mình đang có, Minh thừa nhận mình là một người may mắn, khi mà tìm ra được đam mê từ khi còn trẻ và có điều kiện để theo đuổi đam mê ấy, thành công với nó. Nhưng Minh không muốn mọi người nghĩ rằng mọi thứ đến với Minh quá dễ dàng, bởi nó không phải như vậy. "Thật sự gia đình tôi rất là bình thường. Nhưng tôi chưa bao giờ phải trải qua sự thất vọng rằng tại sao gia đình mình không khá giả hơn để mọi thứ dễ dàng hơn. Tôi tự lập hết và những gì tôi có được bây giờ hoàn toàn do chính tôi tự làm nên".

 

Trở về Sài Gòn sau quãng thời gian dài du học và quyết định gắn bó với mảnh đất mình đã lớn lên, Minh có trong tay nhiều thứ mà người khác phải ngưỡng mộ. Vẻ ngoài đàn ông, thâm trầm với chất riêng. Một nhiếp ảnh gia có tiếng. Một ông chủ thành công với những quán café xinh xắn được chăm chút từng góc nhỏ. Khi nổi tiếng trở lại, Minh được người ta yêu thích không phải chỉ vì vẻ ngoài bóng sáng, mà còn vì một phong cách sống có gì đấy lãng tử, cùng những dự án, những ấp ủ mang đầy tính nghệ thuật, rất đơn giản mà cũng rất riêng, rất… Minh.

 

 

Ở thời điểm hiện tại, Minh là một trong những nhiếp ảnh gia đắt show ở Sài Gòn. Ảnh của Minh không đại trà, nó ở một "phân khúc" cao cấp hơn. Người ta luôn dễ nhận ra ảnh Minh chụp, với một cái khí khái, một cái chất riêng toát lên ngay từ cái nhìn đầu tiên. Những bức ảnh chưa hoàn hảo, nhưng nó mang tính cách của Minh, với những tình cảm và suy tư của Minh, nó nói lên một phần tâm hồn của Minh.

 

Bước ngoặt lớn nhất của cuộc đời Minh, có lẽ chính là thời điểm Minh tìm thấy nhiếp ảnh. Đó là một sự tình cờ của số phận, một mối duyên mà chính Minh cũng không hề nhận ra cho đến khi chạm vào nó. Minh không tự biết chụp ảnh, cũng không phải là… rảnh quá, thừa tiền quá nên mới đi học và đam mê nhiếp ảnh. Minh đã "nằm gai nếm mật" với nghề ảnh theo nghĩa đen, từ những ngày chẳng có gì trong tay, cho đến lúc trở thành một nhiếp ảnh gia được nhiều người săn đón.

 

 

"Năm đầu tiên đi học ở Mỹ, tôi muốn học thiết kế nội thất cơ". Minh kể lại. Dù vậy, khi đó Minh không có đủ tiền để học môn này. Run rủi thay, Minh vô tình biết về lớp nhiếp ảnh của trường. Nhưng Minh thậm chí cũng không đủ tiền để… mua máy ảnh mà theo học lớp đó. Một chiếc máy dùng được cho lớp nhiếp ảnh cũng có giá 2000 USD... "Khi đó, tôi thích quá, rất rất muốn theo học nhưng không có tiền mua máy. Tôi chẳng biết phải làm thế nào, thì tình cờ mới biết trong trường có lớp học chụp phim trắng - đen. Nếu theo lớp học đó sẽ không phải mua máy mà trường sẽ tài trợ". Minh bật cười. "Tôi thấy không tốn tiền nên ok học luôn. Rồi từ đó cứ mày mò."

 

 

Minh chụp bằng máy phim hoàn toàn trong suốt năm đầu, và niềm đam mê bắt đầu nhen nhóm từ đó. "Cái lớp học đầu tiên, với chiếc máy ảnh đi mượn đó đã ảnh hưởng rất nhiều đến sự nghiệp của tôi bây giờ". Vậy đó, một trong những nhiếp ảnh gia trẻ nổi tiếng nhất bây giờ tại Việt Nam, lại chạm ngõ nhiếp ảnh chỉ vì… không có tiền. Một chiêu trò đáng yêu và kỳ diệu của số phận.

 

Minh chọn chụp một bức ảnh gia đình đơn giản, thay vì những chủ đề trừu tượng mà cả lớp lựa chọn. Bức ảnh đó của Minh chụp lại gia đình chị của mình. Minh luôn thích chụp người, khi đó và ngay cả bây giờ. Minh quan niệm rằng khi cầm máy lên chụp, mình phải bắt được cái hồn của người đứng trước ống kính. Cái đẹp nhất là con mắt, là nụ cười, những gì tự nhiên nhất là đẹp nhất. "Mà lúc đó tôi ở bên kia lại vừa có cháu nữa, vậy nên đó là một bức ảnh vô cùng đáng nhớ với tôi".

 

 

Vậy đâu là cột mốc khiến Minh nhận ra, nhiếp ảnh là con đường mình muốn theo đuổi? "Sau năm đầu tiên, tôi đi phụ chụp ảnh cưới ở bên kia". Minh bật cười và bắt đầu kể lại. "Tôi đi cầm phản quang, xách đồ, người ta kêu gì mình làm nấy á. Vừa để học nghề, mà cũng vừa để kiếm thêm thu nhập." Khi đó, Minh chưa có máy ảnh, nên mỗi khi muốn tập tành, Minh lại phải đi mượn. Rồi khi có những khách hàng đầu tiên, đơn giản lắm, chỉ là chụp hình em bé hoặc chụp Behind the scene cho một ekip nào đó thôi. "Bạn biết không, tôi yêu nhiếp ảnh nên mới học nhiếp ảnh. Nhưng cái cảm giác, khi tôi cầm đồng tiền mình vừa kiếm được trên tay mà tôi thấy hạnh phúc quá. Lúc đấy tôi mới nhận ra là mình phải theo đuổi cái này, tôi phải cố gắng và phải phát triển được công việc mình đang làm."

 

"Bạn kiếm được tiền từ chính công sức của mình đã là một niềm vui lớn rồi, còn kiếm được tiền từ niềm đam mê của chính mình thì đó thực sự là một cảm giác tuyệt vời".

 

Nghĩ lại về quãng thời gian đó, Minh mơ màng trong một niềm hân hoan và hạnh phúc khó tả. "Đó là khoảng thời gian đẹp nhất khi tôi quyết định theo đuổi công việc này một cách chuyên nghiệp. Tôi được trải nghiệm với đam mê và giống như một chú chim, cứ bay bay bay không biết mỏi, càng bay lại càng thấy nó thú vị. Tuyệt vời".

 

 

4. Trở về

 

Chúng tôi tạm biệt sau hơn 2-3 tiếng nói chuyện gì đó. Trời đã tối và Minh phải về sớm để chuẩn bị bay về Sài Gòn. Tôi đưa Minh về một khách sạn trên đường Phan Đình Phùng và Minh cứ tiếc nuối mãi không thôi vì sắp phải xa Hà Nội rồi. Ngồi trên taxi, Minh thích thú nhìn ra ngoài, ngắm nghía vẻ cổ kính của Hà Nội lần cuối. Thật kỳ lạ khi Minh - một người tôi đã từng nghĩ là vô cùng khó gần, lại trở nên đáng mến và quen thuộc đến thế. Có lẽ đấy là sự ấm áp và dễ chịu của một người yêu cái đẹp tạo ra cho những người xung quanh, khiến người ta muốn trải lòng, trò chuyện và lắng nghe họ thật nhiều.

 

Minh có một niềm tin vững chắc vào việc cái đẹp và nghệ thuật sẽ chữa lành tâm hồn, và hướng chúng ta đến một cuộc sống bình yên hơn. Đây là một suy nghĩ rất đẹp ở một người trẻ như Minh, một người trẻ kết duyên với nghệ thuật, và tận hưởng tình yêu với nó như một cách để di dưỡng cái đẹp trong cuộc sống và những người xung quanh mình. 

 

 

"Tôi muốn chia sẻ những điều đẹp đẽ dù là nhỏ nhất. Tôi muốn họ thấy rằng: Các bạn ơi, đời sống này còn nhiều thứ tốt đẹp lắm. Tôi muốn ít nhiều những người nhìn thấy mình, quan tâm đến mình, họ cũng sẽ tìm thấy một cuộc sống nhẹ nhàng. Không chỉ duy mỹ về hình ảnh, mà còn là trong suy nghĩ."

 

Tôi tin rằng, câu chuyện của Minh, dù rất đỗi đơn giản nhưng vẫn mang một sức lay động rất riêng. Điều quan trọng nhất là, chúng ta có thể nhìn thấy đằng sau một Thiên Minh thành công như hiện tại, đã từng là một Thiên Minh với những vấn đề rất đời thường, những khó khăn, vất vả và trăn trở giống với tất cả người trẻ khác. Minh không đến đích với sự đầy đủ về vật chất và tinh thần, mà cũng đã đổ mồ hôi và nước mắt như bao thanh niên đang trầy trật trên con đường theo đuổi ước mơ của mình. Và điều đó đã khiến Minh trở thành một hình mẫu thật đẹp, không chỉ ở vẻ ngoài, mà còn là ở những trải nghiệm và một trái tim nhân ái với những trăn trở rất riêng về cuộc sống này.

 

 

Thiên Minh sinh ngày 17-9-1990 tại Thành phố Hồ Chí Minh.

 

 

 

Nguồn: Kenh14, Facebook Vương Thiên Minh.

 

Share on Facebook
Share on Twitter
Please reload

  • Untitled-2