Vương Thiên Minh


Cách đây không lâu, nhắc đến Thiên Minh, hầu như người ta chỉ nghĩ đến một hotboy về nước, mặc đẹp, manly. Tất nhiên, từng thấy cũng đủ để cái tên Thiên Minh được quan tâm trở lại, nhưng chỉ là một cái gì đấy rất bề ngoài. Phải đến năm 2015, khi Minh có những bước tiến lớn về sự nghiệp, người ta mới nhìn lại Minh với một con mắt khác. Không phải là một hotboy có sự lột xác hoàn hảo, mà là một người trẻ đã bước ra nhìn ngắm thế giới rồi chọn trở về, theo đuổi và đã thành công với niềm đam mê của mình.


Bài viết liên quan: Quang Đại - Thiên Minh: Dù không thừa nhận tình cảm nhưng vẫn đeo 'nhẫn đôi'?


Tại sao lại là Minh mà không phải ai khác? Không hẳn vì câu chuyện Minh "lột xác" thành công thế nào, đẹp trai hay lịch lãm ra sao. Câu chuyện của Minh gần gũi và chân thật hơn rất nhiều. Đó là một câu chuyện đẹp và thực tế, về một người trẻ đã trải qua mọi cung bậc của những khó khăn đầu đời, đã lăn lộn, đã trưởng thành và tìm ra con đường mình có thể tự tin bước tiếp.


Điều tuyệt vời nhất ở Minh, là những điều đòi hỏi bạn phải ngồi lại, thật sự lắng nghe Minh, để Minh kể câu chuyện của mình, rồi từ từ hiểu về Minh và đến phút cuối mới oà ra: Bạn đã quá mê mẩn hình ảnh hoàn hảo của Minh mà không hề hay biết rằng, Minh đã trở thành một người đàn ông với những trăn trở và suy nghĩ rất đẹp như vậy. Và, Minh xứng đáng đại diện cho một lớp trẻ đã ra ngoài, va đập với cuộc sống, với thế giới, để rồi mang những giá trị rất riêng đã góp nhặt được để tạo nên những ảnh hưởng đẹp và tích cực đến những người trẻ xung quanh mình.


Tôi muốn chia câu chuyện của Minh ra làm 4 phần, tương ứng với 4 giai đoạn của những người trẻ vừa bước ra khỏi cuộc sống sung túc với những danh tiếng ảo, để bước chân vào cuộc sống, va đập với những khó khăn để rồi lớn lên và tìm ra những giá trị mình muốn theo đuổi. 4 giai đoạn này có sự vỡ mộng, có sự hàn gắn, rồi đứng dậy và sống hết mình, để cuối cùng, là trở về mảnh đất nơi mình sinh ra với những ấp ủ rất riêng.


1. Vỡ mộng khi bước ra thế giới


Có lẽ nhiều người sẽ tìm được sự đồng cảm khi đọc những dòng này về cuộc sống của Minh ở Mỹ. Những khó khăn, những vất vả rất riêng của không chỉ những du học sinh, mà còn là cả một thế hệ trẻ đang chập chững bước vào cuộc sống một cách độc lập. Không phải ai cũng dám quyết định thay đổi, từ bỏ cuộc sống dễ dàng với danh tiếng mình đang có, để dấn thân vào một cuộc phiêu lưu xa lạ và khốc liệt như vậy.


Phần này của câu chuyện không giống những gì ta đã tưởng tượng, không phải là một chuỗi thuận lợi đầy may mắn. Ngược lại, nó lại là một phần đời chứa đựng những vật lộn tinh thần trong cuộc trưởng thành của một thanh niên tại một miền đất mới, và là những bước đầu tiên trong cuộc hành trình tìm ra bản ngã của chính mình.


"Thực sự, 2 năm đầu ở Mỹ là một khoảng thời gian rất tệ với tôi". Minh nheo mày. "Tôi đã nghĩ là mình có thể cân bằng, nhưng tôi đã không làm được". Ban đầu, Minh suy nghĩ mọi chuyện rất đơn giản. "Ok nước Mỹ, mình sẽ sang đó, sẽ buông bỏ hết, sẽ làm cái này cái kia, sẽ thành công, never give up!". Những háo hức, hy vọng về một cuộc sống mới ở một đất nước mới của một thanh niên trẻ vừa bước vào đời, khấp khởi như thể sẽ chẳng có gì đánh bại được. Nhưng rồi tất cả bắt đầu nhường bước cho một thực tế khó khăn hơn, giấc mơ Mỹ sụp đổ tan tành và mảnh vụn của nó đè nặng lên vai chàng trai 20 tuổi khi đó.


Nghe có vẻ lạ, nhưng thật sự Minh đã trải qua những cơn trầm cảm và nỗi tuyệt vọng trong suốt một thời gian dài sống ở Mỹ, không ổn định và vô cùng vất vả. 6 tháng đầu tiên, Minh sống cùng gia đình. Và đó là những tháng ngày rất dài khi mà Minh hoàn toàn sống dựa vào chu cấp của bố mẹ. "Tôi không quen sống cùng mọi người và tôi cũng không có thu nhập". Minh bộc bạch.


Thậm chí, cho đến khi dọn ra ở riêng, cuộc sống vẫn không hề dễ thở hơn với chàng trai đã từng một thời là gương mặt trang bìa của hàng loạt tạp chí tuổi teen hàng đầu. "Tôi cứ lang bạt khắp nơi. Có tiền, có việc thì sống tự lập. Không có thì lại dọn về nhà mẹ vài ngày rồi tìm việc". Mọi chuyện cứ tiếp diễn như một vòng quay mệt mỏi, nhàm chán và bất định. "Tôi đã làm rất nhiều thứ, rất nhiều công việc". Minh không từ chối việc gì, từ bồi bàn, phục vụ ở tiệm bánh mì, cafe, rồi làm ở xưởng in, thậm chí là đi xếp hàng thuê để mua Iphone cho người ta. "Tôi đã làm hết, trải nghiệm hết và thật sự sống cuộc đời của một thanh niên đang chập chững bước chân vào cuộc sống". Minh kể lại.


Tất cả những trải nghiệm của quãng đời đó, Minh đã bị mất hồi còn ở Việt Nam, khi nhận được những thành công và sự nổi tiếng từ lúc còn quá trẻ. "Tôi đã không biết quý trọng đồng tiền từ những cái nhỏ nhỏ bằng sức mình làm nên." Minh chân thành thừa nhận. "Ở Việt Nam khi đó, tôi coi 50 - 100k là bình thường. Nhưng ở Mỹ, những ngày tôi ở riêng, ở 1 chỗ siêu thị nào bán 3 pound đồ ăn mà rẻ hơn chỉ 3 cent thôi, thì tôi sẽ qua bên đó mua chứ không mua ở siêu thị bên này. Tôi còn cắt những cái coupon giảm giá trên tạp chí để đi chợ tiết kiệm hơn."


2. Lớn lên sau những khó khăn


Không biết đã có bao nhiêu người trẻ, từng sở hữu một cuộc sống hết sức tuyệt vời và kiếm được rất nhiều tiền ngay từ khi còn quá trẻ, để rồi bước vào đời và bị vỡ mộng trước những khó khăn của cuộc sống tự lập. Minh là một người như vậy, đã bị "dập tơi tả", và cũng lớn lên từ chính những cái tơi tả ấy.


Những ngày lăn lộn vất vả, lao động chân chính để kiếm tiền đã hình thành nên trong Minh một luồng tư tưởng mới và dần đặt những viên gạch đầu tiên cho tính cách hiện tại của chàng trai này. "Tôi tôn trọng người khác nhiều hơn, lắng nghe nhiều hơn và tỉ mỉ hơn". Từ một hot boy rất đỗi xa lạ, Minh dần học cách trở thành một thanh niên tình cảm và đầy suy tư. Đó là những bài học mà bạn không thể đọc trong sách hay nghe những lời dạy bảo, bạn phải lăn ra ngoài cuộc sống, vấp ngã, trải nghiệm rồi mới thực sự hiểu ra.


"Mẹ tôi không phải là một người quá thành công trong cuộc sống, chỉ là một người mẹ cực kỳ tốt. Mẹ đã nói một câu từ khi tôi còn rất nhỏ". Minh nói lái giọng theo giọng của mẹ mình. "Minh à, công việc nào cũng tốt hết á, chỉ có người xấu thôi chứ không có công việc nào xấu hết á. Ngoại trừ những việc không đúng, thì dù là việc nhỏ nhất cũng là việc tốt". Sau chuỗi ngày vật lộn vất vả ở nước Mỹ, những lời nói ấy đã luôn là chiếc la bàn Minh giữ trong trái tim mình, để luôn hướng chàng trai này về những gì tốt đẹp nhất trong tình cảm con người, ngay cả vào thời điểm lạc lõng và cô đơn nhất.


Minh đã trải qua những tháng ngày ở Mỹ không chỉ là vật lộn để tồn tại giữa một xã hội gấp gáp quay cuồng, mà còn là những ngày vật lộn với chính mình và nỗi cô đơn của một thanh niên đang học cách trưởng thành. "Tôi không có bạn ở Mỹ, không có một người bạn đúng nghĩa". Minh trải lòng. "Cảm giác khi đó tệ kinh khủng, nhất là vào mùa đông, khi tôi đi học một mình về nhà. Thời gian đầu tôi không có xe riêng, phải đi xe bus, trời thì lạnh và mình thì không có bạn. Ít ra khi còn ở Việt Nam, ra đường cũng có đồ ăn, hàng quán. Ở bên Mỹ đóng cửa sớm, chẳng chỗ nào có đồ ăn, vậy là phải về nhà ăn mì gói".


Có lẽ nỗi cô đơn này, bất cứ một du học sinh nào cũng đã từng trải qua. Có người học cách vượt qua nó, có người lại tận hưởng nó. Minh thuộc loại thứ 2, dần quen và tận hưởng nỗi cô đơn. "Tôi thường lái xe một mình và… nói chuyện với radio. Đấy là cách tập nói tiếng Anh của tôi luôn đó. Tôi nghe theo rồi nói chuyện với nó, rồi lái xe lang thang khắp nơi". Rồi những khi có điều kiện hơn, Minh đi du lịch, hoặc đơn giản chỉ là náu mình trong một bảo tàng, một nhà sách nào đó để đọc, để học về nghệ thuật, văn học, về hội hoạ. "Tôi không biết gọi cảm xúc đó là gì". Minh nheo mày để tìm ra một từ ngữ thật chính xác. "Sự im lặng đó, tôi thấy nó rất là đẹp". Minh trả lời với nụ cười sau một hồi nghĩ thật lâu.


Nỗi cô đơn mà đến bây gi