Jack và K-ICM: Tụi em là người nhà quê với ước mơ mang dân tộc đi ra thế giới.


Sau khi kết thúc cuộc phỏng vấn, Jack và K-ICM bất ngờ hỏi người viết: “Ủa xong rồi hả?”. Lúc ấy, cuộc trò chuyện đã riễn ra liên tục không nghỉ trong 45 phút, dù hai người mặt mũi đang rất phờ phạc cứ như đã lâu không ngủ. Đấy là lúc người viết nhận ra Jack và K-ICM cũng mong muốn có một cơ hội để giãi bày tất cả những nỗi lòng của mình sau chưa đầy nửa năm sóng gió.


Phải, chỉ nửa năm, đôi bạn cùng tiến này đã kịp làm náo loạn showbiz với bộ ba “Hồng nhan - bạc phận – sóng gió”. View lên đếm không kịp, thời tới không cản nổi, tốc độ ra sản phẩm của họ khiến tất cả ngỡ ngàng. Từ Bến Tre, chàng trai có gương mặt rặt quê tên Jack đã trở thành một trong những ngôi sao nổi nhất làng giải trí Việt Nam. Và chàng trai ấy, thật đáng nể, cũng mới có 20 tuổi. Hãy cùng nghe hoài bão của họ thông qua cuộc trò chuyện thân tình này.


Hãy kể về lần đầu tiên mà hai bạn gặp nhau đi.

K-ICM: Tụi em liên lạc với nhau lần đầu là bởi bài “Hồng nhan”. Lúc Jack vừa ra bài này thì em inbox cho Jack trên Facebook để xin vocal về remix lại, lúc ấy vẫn chưa nghĩ chuyện hợp tác gì đâu. Jack nhận được tin nhắn thì reply lại ngay: “OK, tôi sẽ gửi cho ông”. Nhận được vocal rồi thì em bắt tay mix liền. Khi tải bản remix lên thì mọi người thích lắm, nhiều người mới bảo: “Hai bạn này mà kết hợp được với nhau thì hay nhỉ”.


JACK: Lúc đó em chưa biết K-ICM là ai cả, nhưng em cũng siêng check tin nhắn chờ (message request), vì nhiều người inbox xin vocal lắm anh, cả những bạn mới lẫn những bạn cũng hoạt động nghệ thuật được lâu lâu rồi. Có người xin vocal thì mình cũng khoái chứ, vì chứng tỏ mình cũng được để ý chứ bộ. Nên ai xin em cũng cho hết, em vô tư lắm, chưa bao giờ em nghĩ mình sẽ bán vocal ấy lấy tiền (dù cho cũng có nhiều người… xúi).


K-ICM và Jack kể lại lần đầu tiên hai người gặp nhau.


K-ICM: Sau đó, nhân một dịp về quê (quê của K-ICM ở Sóc Trăng - PV), em mới nghĩ: sao không sẵn tiện gặp Jack thử xem sao. Em mới rủ rê, Jack đồng ý sẽ từ Bến Tre qua Sóc Trăng gặp em. Lúc đó em cũng tự hỏi Jack ngoài đời như thế nào. Em nghĩ: bạn này có bài hit rồi, hình ảnh trên mạng cũng ảo diệu, ngoài đời chắc đẹp trai xịn sò lắm đây.


Hẹn nhau ở một quán nước, em chạy ngang qua một lần và thấy cái ông nào đó cù lần ghê lắm, thầm nghĩ: ủa phải Jack không ta? Em đánh xe quay lại một vòng, nhìn kỹ và nghĩ chắc không phải đâu. Em mới dừng xe lại, bốc máy ra gọi, hỏi ủa phải bạn đang ngồi ở cái bàn đó, mặc cái đó phải không? Jack bảo đúng rồi. Em mới xuống xe bước lại gần. Nhìn cái là hết hồn liền, vì Jack mặc áo trắng quần âu, chỉ cần đeo thêm cái cặp là y như học sinh cấp 3 đang đi học, không giống chút gì với mình suy nghĩ hết.


Hai anh em gặp nhau thì nói chuyện rôm rả lắm.


JACK: Đúng rồi, rôm rả lắm. Ổng nói từ đầu buổi đến cuối buổi, còn em lâu lâu chỉ cười một cái xong… nghe tiếp.


K-ICM: Vì tính Jack vốn rất là ít nói rồi. Mà lúc đó mới gặp, em đóng vai giống như đàn anh vậy đó, chứ đã bạn bè như bây giờ đâu. Nói chuyện trên trời dưới biển một hồi rồi chủ đề cũng chuyển sang âm nhạc. Lúc này Jack bỗng dưng sống động hẳn lên. Jack mới bảo hên quá tui đang có một cái demo. Em mới bảo hên quá tui có… cây đàn. Thế là em chạy ra xe xách cây đàn vô. Giữa cái quán cà phê ở ngoài đường, đủ thứ âm thanh và có cả loa phường, tụi em đứa đàn đứa hát say xưa vậy đó, cứ như xung quanh không có ai cả. Mặc kệ cả người lẫn… muỗi, bởi vì tụi em đã tìm thấy ngôn ngữ để Jack thật sự “nói chuyện” rồi. Cái demo ấy sau này sẽ trở thành bài “Bạc phận”.


Lúc đó, sao em lại chạy từ bến Tre sang? Em có động thái tìm hiểu xem K-ICM là ai không? Ấn tượng ban đầu của em với K-ICM là gì?


JACK: Lúc K-ICM xin vocal thì em có vào tường Facebook của ổng ngó qua. Em sảng hồn, sao mà followers nhiều thế. Lúc ấy em mới có tầm bốn chục ngàn thôi, và thấy vậy là đã đông lắm rồi. Vậy mà ông nội này tới gần bảy trăm ngàn, dã man! Em thấy trên góc có chữ “K-ICM” nên em lên Google với Youtube “sợt” (search) liền. Rồi em nghe mấy bài của ổng sáng tác, và biết thì ra ông này cũng… nổi dữ ta. Nên em nhận lời gặp. Ấn tượng ban đầu là ông này ăn mặc sành điệu quá ta. Em hỏi thăm sức khỏe rồi hỏi coi phải ông là cái người bữa giờ nói chuyện qua mạng không. Khi biết đúng là “ổng” rồi thì em im, để cho “ổng” nói luôn. Vì đúng thật là em rất ít nói.


Rồi sau đó mọi chuyện tiến triển thế nào?


K-ICM: Chơi thử cái demo xong thì em mới mở lời là bài này mình làm với nhau đi. Em còn bảo là Jack thôi lên xe đi tui chở về Sài Gòn luôn. Nhưng Jack không chịu.


JACK: Lúc đó tui sợ ông chở tui đi bán thận.


K-ICM: Haha. Jack mới bảo thôi chưa được, phải về Bến Tre lấy đồ cho nó ra dáng đi làm xa, với lại phải chào mẹ một tiếng chớ.


JACK: Lúc đó em đi luôn chắc mẹ em xỉu quá.


K-ICM: Nên em về Sài Gòn trước, vài ngày sau thì Jack lên. Jack lên thì ở chung nhà với em luôn. Và từ đó hai thằng lao đầu vô công việc cho đến tận bây giờ.


JACK: Hai đứa lúc đó ham làm kinh khủng, chỉ muốn được làm nhạc và cho ra sản phẩm thôi. Không muốn nghĩ gì đến thế giới xung quanh, chả màng tới ăn uống. Và tụi em chỉ mất bốn ngày để hoàn thành bài “Bạc phận”. Nếu nghe bốn ngày thì nghĩ là nhanh, nhưng hãy tưởng tượng bốn ngày đó trong đầu tụi em không có bất kỳ một suy nghĩ nào khác ngoài âm nhạc.


Ủa, rồi em xin lên Sài gòn sống chung với một người bạn mà em mới gặp lần đầu, ba em nói gì?


JACK: Ba mẹ cũng… không nói gì. Vì em lớn rồi mà.


Em lớn thiệt hả?


JACK: Thì em 20 tuổi, với em vậy là lớn rồi. Nhưng trong mắt ba mẹ mình thì tất nhiên lúc nào mình cũng nhỏ hết. Mẹ em lúc nào cũng lo cho em, nhưng được cái mẹ không ràng buộc con cái phải sống theo mình. Con thích làm gì thì ủng hộ nó hết mức có thể. Nên em xin mẹ cho lên Sài Gòn hợp tác với một người bạn mới quen, vài bữa con về, thì mẹ cũng soạn đồ cho em đi.


Không ngờ là em ...đi luôn đúng không?


JACK: Dạ đâu có. Em đi rồi xong việc em lại về. Em cứ đi đi về về, em thấy mình rất là thoải mái, mấy tháng qua cũng không có gò bó gì.


Khoan, em nói mấy tháng qua? Cuộc gặp đầu tiên của em khi demo Bạc Phận đến bây giờ chỉ mấy tháng sao?