JustaTee: lần đầu kể chuyện tình yêu

Justatee sinh ngày 1-11-1991 tại Thành phố Hà Nội, tên thật là Nguyễn Thanh Tuấn. Anh được biết đến là một ca sĩ hát nhạc Rap rất thành công và được đông đảo khán giả biết đến và yêu mến.



JustaTee và Trâm Anh lúc nào cũng khiến người hâm mộ của họ... yên tâm, bởi giữa showbiz thị phi và ồn ào, họ luôn là một trong những cặp đôi bình lặng, kín tiếng và viên mãn nhất.


Thế nhưng khi cùng nghe họ mở lòng về chuyện tình yêu, về chuyện gia đình, tôi mới nhận ra rằng những gì chúng ta biết chỉ là một phần rất nhỏ những gì trên bề mặt thôi. Ở đằng sau, họ là một cặp đôi cũng trải qua đầy những sóng gió, đầy những đấu tranh và cả trưởng thành để có thể đến bên nhau và hạnh phúc như hiện tại.


Hãy cùng chúng tôi, ngồi lại để cùng nghe JustaTee và Trâm Anh kể câu chuyện của mình.


Trâm Anh: Sau một năm có gia đình, có Cici, bài học đầu tiên tôi thấy cần phải học, chính là sự kiên nhẫn. Em bé mà, con nhiều khi rất là nghịch và hiếu động. Thế nên tôi rất kiên nhẫn với con, từ việc chăm sóc cho đến cho con ăn, dạy dỗ con.


Bài học thứ 2 là phải dịu dàng và thấu hiểu chồng hơn. Ngày xưa thì vẫn còn trẻ con, hay giận dỗi. Từ khi làm mẹ, làm vợ là cái tính đấy phải triệt để bỏ đi. Bây giờ thì cũng có đôi lúc giận dỗi hơn bình thường chút xíu thôi, nhưng như hồi yêu thì chắc chắn là không rồi.


Tee: Thật ra thì với mỗi chặng đường cuộc đời tôi luôn là một trải nghiệm hoàn toàn mới và khác hẳn với những chặng đường trước đã đi qua.



Từ những ngày đầu tiên hoạt động nghệ thuật, hay cho đến lúc yêu Trâm Anh và có cuộc sống gia đình như bây giờ - tất cả đều được coi là những trải nghiệm mới mẻ theo từng năm tháng. Cái cuộc sống yêu đương của hai vợ chồng từ những ngày đầu đã chẳng “cơ bản cho lắm” rồi. Thứ nhất, ngoài đời mọi người hay gọi tôi là ca sĩ - dù tôi hơi ngại khi nghe họ gọi như vậy. Rồi về nhà Trâm Anh, mọi người cũng xì xào cậu ca sĩ này, cậu ca sĩ kia. Thứ 2, từ “ca sĩ” trong suy nghĩ của các bậc phụ huynh hay mọi người ở thế hệ trước đều kéo theo những điều tiếng, quan điểm rất khác về cái nghề này. Ban đầu, tôi gặp nhiều sự tự ti khi gặp những người thân quen bên nhà vợ. Bản thân vợ hồi đó cũng là hot girl mà, nói chung hai cái vị trí đấy khi đến với nhau sẽ khiến nhiều người nghĩ này, nói nọ. Tất nhiên là những lời ấy có xuất hiện thì cũng chẳng làm gì ngoài mặc kệ cho đến giờ cả. Từ lúc yêu nhau, cho đến lúc có gia đình, thì cuối cùng đến cái ngày ăn hỏi đấy, chúng tôi mới được mọi người công nhận và được nhìn đúng nghĩa như là một cặp đôi yêu nhau rất bình thường.


Tee: Thực ra nó gọi là gì nhỉ? Tôi thấy bản tính tiếp nhận và cách tôi xử lý tình huống với những điều tự nhiên ập đến, uyển chuyển hơn cách của nhiều người, có lẽ là như vậy.


Trâm Anh: Tiếp nhận tốt hơn, và xử lý tình huống nhanh hơn.


Tee: Kiểu vậy. Tức là với mỗi vấn đề xảy ra với mình, tôi đều phân tích ra là cái gì đáng làm và cái gì thì không, cái gì nên làm trước, cái gì gần và cái gì xa. Thế nên, trước những khó khăn, những người và những nơi không liên quan đến cuộc sống của mình, tôi đều bỏ qua để làm những cái mà tôi hướng đến. Chúng tôi ít chia sẻ chuyện tình yêu dù khó hiểu, nhưng thật ra ngay cả bây giờ dù lấy nhau về rồi, hai vợ chồng cũng ít khi có thói quen chụp hình chung. Mấy bữa nay mới có thời gian rảnh rỗi để đi chụp 1-2 bộ hình.




Bây giờ hai vợ chồng gặp nhau, đi cùng nhau cả ngày thì nhiều khi chỉ muốn giữ những khoảnh khắc đấy của hai vợ chồng. Lý tưởng yêu của chúng tôi cũng không biết phải tả sao cho dễ hiểu, đại loại là các định nghĩa xưa nay như thế nào, chúng tôi làm ngược lại. Thậm chí hai vợ chồng còn không follow nhau trên mạng xã hội nữa. Chúng tôi cảm thấy gặp nhau, nhìn nhau ngoài đời thực là cũng đủ rồi


Tee: Khó tả. Mà bà này cũng rất là khó tả. Buồn cười nữa. Cả hai đều chưa nghĩ đến và chưa quen với cái tin đấy.

Sự thật là sau đám cưới, mọi thứ đã rất là mới với cả hai chúng tôi. Chúng tôi học cách xây dựng cuộc sống vợ chồng từ những nền móng đầu tiên, rồi lo chuyện chi phí để trang trải cho gia đình để sinh sống ở một nơi xa Hà Nội. Khi nghe tin đấy, thật sự tôi vẫn… bơi bơi, chưa biết nên xử lý như thế nào, tính cách gì tiếp theo. Tôi hay bị lo nên phải tính trước, thế nên khi có một cái tin choáng ngợp như thế thì khá là… ngơ. Đến bây giờ tôi vẫn chưa hoàn hồn đây.


Trâm Anh: Người tính không bằng trời tính. Lúc tôi biết tin, tôi cũng hơi hoang mang vì thật sự mọi thứ vẫn chưa thực sự sẵn sàng. Dù tôi tìm hiểu rất nhiều và những người xung quanh có em bé, bạn bè có con cũng rất nhiều rồi. Tôi hay ngồi nói chuyện với các bà mẹ bỉm sữa, cũng hỏi chuyện vô tư thôi. Đến lúc mình ở trong trường hợp ấy thì shock, khi ấy mới thấy chuẩn bị tâm lý chưa bao giờ là đủ.


Tee: Bà này còn rảnh cơ. Tức là chưa gì cả, chưa tính toán trước, chưa có gì ấn định là sẽ có em bé hay như thế nào. Tự dưng một hôm thấy lên mạng tìm tìm cách trị rạn da rồi cứ ngắm ngắm dưới đùi xem thế nào.


Trâm Anh: Thì tại trước đấy tôi rất thích tập gym. Mà tập gym thì bao giờ cũng quan tâm hơn về da, con gái mà, tìm hiểu thôi, xong ông này mới trêu: Kinh nhờ, tìm hiểu cơ đấy. Thế mà mọi chuyện cũng xảy ra theo hướng không ngờ tới nhất.



Tee: Tôi không biết mọi người ra sao, nhưng tôi cứ chia sẻ quan điểm cá nhân riêng. Vì đó là cái tôi đã trải qua sau quãng thời gian vừa đủ để tự đúc kết cho mình. Yêu nhau thì nên nói và hứa trước ít thôi. Đừng hứa điều gì cũng được.