Pewpew: Lần đầu chia sẻ về áp lực nợ nần của tuổi 29 và tay ngang nuôi tôm.


Không ồn ào với cung giọng "the thé" như trên mạng, hot streamer PewPew ngoài đời điềm đạm, "dị", già dặn và nói chuyện cực kỳ chừng mực. Một góc nhìn khác về PewPew, đời hơn, thật hơn, với nhiều ấp ủ và lo toan, áp lực và những từ bỏ không thể hiểu nổi!


PewPew ơi, cùng nhìn lại chặng đường 2019, bạn gói gọn nó bằng những từ ngữ nào?


Ổn. Vui!


2 tiệm bánh mỳ PewPew có lúc thăng hoa, có lúc xuống dốc như đồ thị hình sin và nhìn chung tới thời điểm này dừng ở cột mốc "ổn". PewPew dừng cuộc phiêu lưu của bản thân với công việc trong ngành giải trí. Bước ngoặt lớn là đầu tư nuôi tôm trong sự hoài nghi xen lẫn ngỡ ngàng của quá nhiều người xung quanh. Rồi, tôi xây dựng một khu tổ hợp phục vụ những nhu cầu thiết thân của mọi người, hứa hẹn thành hình và hoàn thiện trong thời gian tới. Nhưng có lẽ trong năm vừa rồi, điều tuyệt vời nhất của tôi là đón bố mẹ từ Hải Phòng vào Sài Gòn, cùng sinh sống dưới một căn nhà đi thuê, được ăn tối cùng nhau, được nghe bố mẹ mắng mỏ nhiều hơn và dành thời gian cho nhau nhiều hơn. Một may mắn khác thuộc phạm trù tình cảm, PewPew tìm được một nửa đồng hành chia sẻ những niềm vui, áp lực cuộc sống… Tựu chung lại, 2019 cũng có một chút gọi là Thành quả!


Làm nhiều thế, chắc tài khoản tăng vù vù PewPew nhỉ? Hẳn nhiên nhiều tiền sẽ ổn và vui rồi!


Oái oăm ở chỗ, tài khoản của tôi chẳng thấy tăng vù vù như mọi người nghĩ, thậm chí nó tụt xuống dưới cả con số âm! Nói vậy chứ có phải cứ nhiều tiền là vui đâu. Chị biết không, cách đây 10 năm, 19 tuổi, ở Úc một mình, tôi từng trải qua quãng thời gian "bần cùng cố đế", đã có thời điểm không một xu dính túi, vừa học, vừa đi làm thêm cật lực mà vẫn không đủ sống. Chính xác là có ngày cơm không có mà ăn, thậm chí gói mì tôm phải bẻ làm đôi. Không phải gia đình không lo liệu cho mà tôi muốn tự lập, tự lực từ ngày đó. Ở cái tuổi "bẻ gãy sừng trâu" ấy, tôi tràn đầy hứng khởi, làm gì cũng thấy vui. Tiền kiếm được từ công việc làm thêm, nhưng chẳng dám ăn, chỉ chăm chăm tích cóp để lên đời máy tính hòng thoả mãn niềm đam mê game, đam mê stream.


Còn bây giờ, rõ là mình đã kiếm được nhiều tiền hơn, làm chủ được tài chính của bản thân… nhưng kéo theo đó là rất nhiều lo âu, căng thẳng. Chắc chắn, tiền nhiều không đồng nghĩa với… sung sướng!


Năm 19 tuổi, PewPew có trong tay đặc quyền là tuổi trẻ, bạn có sự hồn nhiên và sức mạnh "không sợ sai". Còn 29 tuổi, những áp lực vô hình của cuộc sống buộc bạn phải có những bước đi thận trọng hơn, nhất là nhiều phen "đau đầu" vì tiền để giải quyết những việc lớn. Nên nói 29 tuổi chỉ sống, làm việc vì đam mê mà không nghĩ đến tiền, có chăng là… "chém gió"?


Sự thật là tôi đi làm từ tập đoàn lớn cho tới công ty hàng đầu về game… nhưng chưa bao giờ, chưa bao giờ deal lương. Tâm niệm, cứ vô tư, tận tuỵ làm công việc đúng với đam mê, tiền tự nhiên sẽ đến.


Rồi, giống như rất nhiều bạn trẻ ngoài kia, tôi đi làm, nhảy việc đôi, ba lần. Tất cả những lần nhảy việc ấy đều chung một lý do duy nhất: Làm mãi một việc "độ nẩy" trong ý tưởng không còn, chất xám vơi cạn. Giống như một người khi leo đến đỉnh núi rồi, anh ta sẽ làm gì? - hoặc loay hoay đứng trên đó ngạo nghễ hồi lâu rồi cun cút đi xuống, hoặc phóng tầm mắt tìm kiếm đỉnh núi mới và tìm cách chinh phục nó bằng một hướng rẽ khác, con đường khác. Mỗi thời điểm đó, tôi buộc phải đưa ra lựa chọn mới, nhưng tất cả các lựa chọn, quyết định đều chung một tôn chỉ: Thoả mãn đam mê của chính tôi. Làm việc phải vui cho tới rất vui.


Vậy, hạnh phúc trong thời điểm hiện tại của bạn là gì?


Nói ra sẽ bị nhiều người cười chê, nhưng hạnh phúc trong hiện tại của tôi là mỗi sáng mở mắt thấy mình có thể sống thêm một ngày nữa. Các bạn có thể bật cười vào câu nói này của tôi, nhưng phải trải qua những ngày trở về nhà sau chuỗi ngày làm việc kiệt sức, cơ thể tụt dốc, chân tay đầu óc rã rời, tận mắt chứng kiến những người bạn của mình gục ngã trên bàn phím và không bao giờ tỉnh lại sau 12, thậm chí 24, 36 tiếng làm việc liên tục…, thì mới thấy cuộc sống, sức khoẻ đáng quý.


Tôi từng nhiều lần dặn bạn bè rằng mỗi buổi sáng, hãy gọi điện thoại cho tôi, nếu còn bắt máy nghe được điện thoại có nghĩa tôi vẫn sống, còn không, chắc chắn có chuyện bất thường xảy đến và họ hãy tìm tôi ngay lập tức. Nỗi sợ hãi vô hình ấy ám ảnh tôi cả giấc ngủ và đến giờ, dù đã dứt khỏi guồng làm việc điên cuồng..., vẫn sợ. Có những hôm đi làm về, mệt vô cùng, thèm ngủ, nhưng tôi sợ nhắm mắt rồi sẽ không tỉnh lại nữa. Không phải nhiều tiền, mà được sống thêm một ngày mới chính là hạnh phúc!


"Được sống thêm một ngày", tôi thấy nhiều người nói về điều đó, nhưng có vẻ không phải ai cũng hiểu đúng ý nghĩa của cụm từ này? Hay vì nó mơ hồ quá, thiếu thực tế quá?


Đúng đó chị! Tôi thấy bây giờ các bạn trẻ không biết coi trọng giá trị của một ngày mới đâu. Có nhiều bạn email, inbox cho tôi, than thở không biết mục đích sống của mình là gì. Tôi nói rằng, vì các bạn ấy không dám đặt cược và không dám sống chết với ván cược đó, nên vật vờ, lều bều sống trong trạng thái không mục đích.


Đặt cược? Bản thân PewPew đã đặt cược những gì?


Tôi đặt cược số phận của mình bằng những mục tiêu then chốt trong cuộc sống. Tôi gọi mục tiêu ấy là những lá bài quan trọng trong ván bài đời mình.


15 tuổi, tôi đặt ra mục tiêu phải đi du học, chấp nhận xa bố mẹ, gia đình.


16 tuổi, tôi đặt mục tiêu là phải đi làm và kiếm được những đồng tiền đầu tiên bằng chính sức lao động của bản thân. Và bưng phở ở một nhà hàng Việt ở Úc mang tới cho tôi một khoản thu nhập nho nhỏ đầu tiên.


Thời gian sau này, tôi làm ở McDonald's, từ nhân viên bình thường lên dần vị trí trainer, được tạo điều kiện học làm quản lý. Thế nhưng, khi có vị trí nhất định, tôi lại xin nghỉ việc và đi vác đồ thuê cho những hộ gia đình có nhu cầu chuyển nhà; làm công nhân dọn dẹp vệ sinh, lau chùi ở các club.


24 tuổi, tôi đặt mục tiêu đưa lĩnh vực stream về Việt Nam và gây dựng nó thành một nghề được cộng đồng biết đến.

27 tuổi tiến hành kinh doanh ở nhiều lĩnh vực và vẫn đang đặt cược, phiêu lưu với nó cho tới bây giờ.